Trong một giây phút, Tiểu Viên chợt cảm thấy như có gì đó vừa rơi tọt xuống bụng mình.
Tất nhiên lúc đó cô không hề biết rằng đó là tiếng sét ái tình, và cũng không thể nghĩ đến một việc bất ngờ sau này.
Lý do của cảm giác khi ấy, theo như Tiểu Viên hiểu thì hóa ra khi Thang Hi Hàn không chau mày cũng có thể đẹp trai ghê gớm đến vậy. Hóa ra, một tên con trai cũng có thể đẹp đến mức ấy, thật là đẹp trai chết mất! Ông trời thật không công bằng! Đúng thế, thật là không công bằng, nếu công bằng thì, giá mà đôi mắt ấy, cái miệng ấy, cái mũi ấy, cái mí mắt ấy... thuộc về Chu Tiểu Viên...
Khi cô ngẩn người nhìn Thang Hi Hàn không chớp mắt, trên mặt biểu lộ vô số cảm xúc, Thang Hi Hàn cũng chợt thấy tai mình nóng bừng, liếc mắt về phía đó, quả nhiên, thấy cô đang nhìn anh như thể nước miếng sắp rớt ra đến nơi, giống hệt như ông anh miêu tả ánh mắt cô khi nhìn thấy miến tiết vịt vậy.
Anh bỗng thấy trong người nóng ran, lúc đầu là tai, sau đó cả khuôn mặt đều đỏ ửng lên. Không khí lạnh giá, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn, một làn hơi mờ ảo như bao quanh lấy cả thân người, một thứ cảm giác rất kỳ lạ cũng theo đó từ từ trào dâng, tươi mới như mùa xuân. Diệp Thụ Thần bỏ điện thoại xuống, nhìn thấy khung cảnh lạ thường này, không thể không giật mình, cảm giác lúc ấy không phải là hoa nở trong đêm nữa, mà là... BING! Đây phải gọi là mặt trời mọc đằng tây!
Anh ta tủm tỉm cười, bước tới nói: “Hey, người anh em, tớ có chút việc gấp phải xử lý ngay nên về trước đây, hôm khác đến thăm ông sau, cậu nói với ông giúp nhé! À! Đúng rồi...” Anh ta quay sang nhìn Tiểu Viên, nở một nụ cười đầy hàm ý, nói: “Anh vẫn chưa có số điện thoại của Tiểu Trư Trư, lần sau muốn gặp em thì làm thế nào?”
Chu Tiểu Viên đứng như phỗng, ấp úng “a” một tiếng, sau đó chẳng nói được gì nữa. Người hẹn xem mặt với cô còn chưa hỏi số điện thoại của cô, sao người đi cùng đã hỏi trước thế này? Chu Tiểu Viên không phải là người có chỉ số IQ cao, tuy rằng kinh nghiệm tiểu thuyết ngôn tình của cô rất “uyên bác”, nhưng lúc này, cô cũng không đến nỗi lầm tưởng Diệp Thụ Thần có cảm tình với cô, rằng một câu chuyện cổ tích về Cô bé lọ lem hiện đại sẽ diễn ra. Sau phút dừng hình, cuối cùng cô cũng vui vẻ cười nói: “Được thôi, tôi cho anh số, lần sau có đến bệnh viện khám xét gì cứ bảo tôi.”
Diệp Thụ Thần chưa kịp lên tiếng, Thang Hi Hàn đã nhanh chóng nhìn anh ta, ý bảo đừng nói gì, rồi lẳng lặng nói: “Cậu khỏe như vâm thế này, cần gì phải tới bệnh viện chứ? Nếu cần tới bệnh viện thật, tớ sẽ bảo viện trưởng ra tiếp cậu.” Thôi được rồi, Chu Tiểu Viên nghĩ bụng, anh không thèm để ý đến tôi, tôi cho người ta số điện thoại cũng không thoải mái, không cho thì không cho, lại nhắc tới viện trưởng, tôi không cho là được chứ gì, không làm anh mất mặt nữa. Thế rồi cô cúi thấp đầu, không nói gì nữa.
Thang Hi Hàn vội vàng đẩy Diệp Thụ Thần lên xe, Diệp Thụ Thần cố nói với ra với Chu Tiểu Viên: “Cô em làm ở khoa nào thế? Có phải khoa Phụ sản không? Nếu là khoa Phụ sản thật thì chúng ta đúng là sẽ có cơ hội gặp lại đấy!”
Chu Tiểu Viên bước theo Thang Hi Hàn vào trong nhà, không khỏi tò mò hỏi: “Sao anh ta nói nếu tôi làm ở khoa Phụ sản thì có cơ hội gặp lại nhau? Anh ta kết hôn rồi à? Có vợ rồi à? Tôi không nhận ra đấy, trẻ thế mà đã làm bố rồi.”
Thang Hi Hàn bình tĩnh nói: “Đàn ông mà tới khoa Phụ sản thì ngoài những người sắp làm bố ra, còn có cả những người không phải sắp làm bố nữa!”
Câu nói vừa rồi Chu Tiểu Viên phải nhẩm đi nhẩm lại vài lần mới vỡ lẽ, mặt ửng đỏ, nói: “Ồ, thì ra là vậy, đúng là chẳng ngờ được, chẳng ngờ được.”
Khi hai người bước vào phòng khách, viện trưởng đại nhân đã ngồi ở đó, Tiểu Viên cảm thấy nhẹ cả người, cuối cùng thì cô cũng cùng anh ta trở về rồi, nếu không thì viện trưởng sẽ nghĩ thế nào đây?
Ông Thang thấy cháu mình dẫn Tiểu Viên về nhà thì mừng ra mặt, hết bảo cô uống nước, uống trà lại bảo uống nước hoa quả ép. Tiểu Viên ngồi kế bên viện trưởng, ngoan ngoãn, nhỏ nhẹ uống từng ngụm một.
Cho đến khi tất cả cùng ngồi vào bàn, Tiểu Viên nhìn một bàn đầy những món sơn hào hải vị mà chỉ biết khóc thầm, bụng cô đã no căng với nào là nước lọc, nước trà, nước hoa quả, một cái túi đầy nước.
Giữa bữa ăn, Tiểu Viên xin phép đi vệ sinh, khi trở ra, đang định bổ sung cho cái bụng vừa được nhẹ bớt phần nào thì đã nghe thấy ông Thang vui vẻ vẫy cô lại: “Tiểu Viên, ta biết cháu thích món miến tiết vịt nên đã bảo cô giúp việc làm riêng một bát, cháu ăn thử xem!”
Tiểu Viên đỡ lấy bát miến đầy ụ mà cụ Thang nhiệt tình đưa cho, thầm nghĩ đến bát miến tiết vịt sáng nay mới ăn, miệng nở một nụ cười có chút méo mó: “Cháu cảm ơn ông ạ!”
Nói đến tình yêu của Tiểu Viên đối với món miến tiết vịt, cũng có nguồn gốc của nó. Nếu hỏi trong những món dưới bốn tệ thì Tiểu Viên thích ăn món gì nhất, cô ấy sẽ trả lời: “Miến tiết vịt.”
Nhưng bây giờ thì còn có vịt quay, sườn xào, sườn xốt, cá xốt...
Trong lúc Tiểu Viên im lặng nhìn các món ăn được đưa lên, bỗng nhiên viện trưởng đại nhân vỗ vào bàn rồi nói: “Chu Tiểu Viên, tôi nhớ ra rồi.”
Tiểu Viên xém chút nữa thì ngã ngửa, một bệnh viện lớn như vậy, không biết bao nhiêu phòng khoa, bác sĩ, y tá, nhân viên… không dưới nghìn người, Chu Tiểu Viên chào ông ấy một tiếng: “Chào viện trưởng ạ!”, cũng chẳng mong ông ấy có thể nhận ra mình. Lại nghe thấy viện trưởng nói tiếp: “Có một năm, đợt tết Trung thu, trong cuộc thi ăn bánh Trung thu, cháu đứng trong top ba. À còn nữa, một lần tết Đoan ngọ, trong cuộc thi ăn bánh chưng, cháu ăn hết sạch rồi mới rút lui đúng không?”
Chu Tiểu Viên tối sầm mặt mũi, có cảm giác như vừa bị một quả tạ nặng năm trăm cân rơi vào mặt. Cô ngượng nghịu cười trừ, mặt đỏ bừng, uống hết bát canh. Chợt nghe tiếng Thang Hi Hàn: “Thưa ông, thưa chú Lý, bọn cháu ăn xong rồi ạ, cháu xin phép đưa Tiểu Viên về phòng nói chuyện một lúc ạ.”
Tiểu Viên vội vàng đặt bát xuống, hùa theo: “Vâng, cháu ăn xong rồi, ăn xong rồi ạ.”
“Ừm, từ nhỏ, tính tập thể của tôi đã rất tốt, khi mới vào làm ở bệnh viện, được các đồng nghiệp động viên, vì thế tôi mới… mới tham gia thi.” Chu Tiểu Viên suy nghĩ một lúc lâu, lời nói ra, nhưng vẫn cảm thấy ngượng chín cả mặt, nên quyết định không nói thêm nữa, lẳng lặng bước theo sau Thang Hi Hàn.
Bước vào phòng, hai người tới gần cửa sổ, anh cũng chẳng nói tiếp chủ đề khi nãy, chỉ rút điện thoại ra hỏi: “Số bao nhiêu?”
Chu Tiểu Viên “a” một tiếng rồi hỏi: “Anh hỏi số điện thoại của tôi à?”
Anh “ừ” một tiếng đơn giản. “xxxxx...”
Anh nhanh chóng lưu lại, sau đó là tiếng chuông điện thoại của Tiểu Viên vang lên, anh nói: “Số của tôi đấy, cô lưu vào đi.”
Tiểu Viên đáp “ờ” một tiếng, vẽ vẽ vài nét rồi bỗng nhiên dừng lại, anh đứng sau cô, liếc qua chiếc điện thoại rồi nói: “Thang Hi Hàn, tôi tên là Thang Hi Hàn, chữ Hi trong từ Vương Hi Chi4, thêm bộ “nhật” ở đằng trước, Hàn trong từ hàn lâm.”
Trong đầu Tiểu Viên đang nghĩ, đây là chữ gì không biết, rắc rối quá vậy, bèn dựa vào chút ấn tượng với cái tên Vương Hi Chi, vẽ đại một chữ, hy vọng điện thoại có thể nhận ra đúng chữ, nhưng cô không nhớ rõ lắm các nét của nó, điện thoại cũng chịu rồi, trên màn hình hiện ra một loạt các chữ chẳng biết là chữ gì, còn Thang Hi Hàn thì đứng bên cạnh, ngỏng cổ nhìn cô viết....