Trong một lần trực đêm, không biết do bị ngất hay ngủ quên, chỉ biết sau lần đó tỉnh lại, Tiểu Viên chính thức kết thúc việc nhịn ăn dài ngày và khốc liệt nhất trong lịch sử của mình. Một, hai cân vừa mới tạm tiêu biến đi, nay như hổ thả về rừng, nhanh chóng quay trở lại với đội ngũ cũ.
Cậu cháu trai thì vẫn thường xuyên được nhắc đến, có điều chưa bao giờ gặp mặt. Nhưng đúng lúc Tiểu Viên chuẩn bị từ bỏ giấc mơ “Maybach” thì ông cụ ấy tuyên bố, cháu trai mình sắp về nước. Và thế là một cái hẹn với thời gian và địa điểm cụ thể nhanh chóng được vạch ra.
Một lần nữa vì mục tiêu Maybach, tối hôm qua Tiểu Viên không ăn gì, sáng nay cũng không, và có vẻ như cái bụng cũng đã không còn “ngang bướng” như trước nữa. Cả đêm hồi hộp, chẳng ngủ được mấy, tờ mờ sáng Tiểu Viên đã thức dậy, tô tô vẽ vẽ, khiến cho Mục Mục khi bước vào nhà vệ sinh đã được một phen hú vía, vội vàng bắt cô nàng rửa sạch đi, rồi trang điểm lại từ đầu.
Do sợ đến muộn nên Tiểu Viên đi sớm tận năm mươi phút. Trời mùa đông lạnh căm căm, người vốn rất sợ rét như Tiểu Viên, nhưng vì muốn “mảnh dẻ” hơn một chút nên cô chỉ mặc hai chiếc áo bên trong, đến áo khoác cũng chẳng dám choàng, chỉ có độc một chiếc áo ngoài mỏng manh.
Cửa hàng được chọn ấy có thể coi là nơi làm món miến tiết vịt ngon nhất thành phố. Người đến đông đếm không xuể, nhưng vì hình tượng, Tiểu Viên không dám bước vào. Không thể để khi Maybach đến lại nhìn thấy cô đang xì xụp được. Theo kinh nghiệm ngôn tình của cô, trước nay chưa thấy nhân vật nam chính nào lại “fall in love” với nhân vật nữ chính trong hoàn cảnh như vậy cả. Và thế là, Tiểu Viên đội mưa đội gió, cố giữ một tư thế tao nhã nhất có thể, đứng ngoài cửa hàng miến tiết vịt và chờ đợi.
Trong làn gió lạnh buốt, Tiểu Viên đã đứng đợi như vậy được bốn mươi lăm phút. Hết nhìn trời lại nhìn đất, điện thoại chắc hẳn sẽ chẳng rung, số điện thoại của người ta cũng không có nốt, ngoài một cái ám hiệu khi gặp mặt ra thì chẳng có gì hết. Thời giạn hẹn gặp là mười giờ ba mươi phút, mà bây giờ đã là mười một giờ, khách khứa ra vào còn mải tranh giành nhau chỗ ngồi, xì xụp ăn, đâu còn thì giờ chơi trò ám hiệu với cô nữa? Đi hẹn mà gặp phải những tên không đúng giờ thế này Tiểu Viên cũng đã quá quen. Vừa lúc ấy có một bàn trống, Tiểu Viên ngay lập tức chạy tới, ngồi sụp xuống, nhìn người phục vụ rồi tuôn một tràng: “Cho một miến tiết vịt đủ hành, tỏi, rau mùi.”
Khi bát miến tiết vịt bốc khói nghi ngút được đưa lên, Tiểu Viên liếc mắt nhìn điện thoại, đã mười một giờ năm phút rồi! Tiểu Viên xắn tay áo lên và bắt đầu ăn, bụng bảo dạ cái tên “Maybach” kia có đến mới là lạ. Hứ, có gì ghê gớm chứ! Hải quy1 thì cũng có gì là lạ? Thời nay ai mà chẳng là hải quy chứ, năm ngoái tôi cũng đi du lịch Singapore, Malaysia và Thái Lan cùng với cơ quan kìa! Có cần phải lôi tôi ra làm trò đùa vậy không? Chẳng qua là một tên con trai thôi, có gì ghê gớm? Hà mã ba chân mới khó tìm, chứ con trai hai chân thì đầy trên phố, không gặp anh thì đã sao, có cần hẹn rồi cho người ta leo cây thế không?
Tiểu Viên ăn từng miếng, từng miếng to, trong bụng, tất cả những từ ngữ cay độc nhất có thể dùng để “trù ẻo” tên “Maybach” kia đều được cô lôi ra. Khi bát miến đã gần nhìn thấy đáy, mặt Tiểu Viên gần như vùi hẳn vào trong lòng bát, chợt nghe thấy có người gọi mình.
“Cô là Chu Tiểu Viên phải không?”
Tiểu Viên ngẩng lên, chu choa, đây không phải là hải quy nữa, mà là một đại kim quy2 phát sáng chói lòa và có cả vầng hào quang trên đầu mới đúng. Tiểu Viên miệng ngậm mấy cọng rau mùi, ngẩn người nhìn chàng kim quy nọ. Ám hiệu, ám hiệu là gì nhỉ? Sao lại quên mất thế này? Chàng kim quy nọ nhìn cô rồi cười: “Chào cô, tôi là Diệp Thụ Thần, cô có thể gọi tôi là Diệp soái3.”
“Anh là… nguyên soái à?” Chu Tiểu Viên khó khăn lắm mới nuốt trôi cọng rau mùi. Trong lòng không khỏi thắc mắc, sao nguyên soái gì mà trẻ vậy?
Chàng kim quy liền giới thiệu rất nhiệt tình: “Ồ không, vì tôi đẹp trai nên gọi là Diệp đẹp trai, hay còn gọi là Diệp soái.”
Do không đề phòng, Tiểu Viên suýt nữa thì bị nghẹn.
Nhìn anh chàng kim quy đang ngồi đối diện mình, Chu Tiểu Viên có cảm giác lâng lâng, chân không chạm đất. Lẽ nào một người chưa bao giờ biết yêu như cô, ngay lần đầu tiên đã vớ được một “Maybach” như vậy sao? Diệp Thụ Thần thấy cô gái có đôi mắt nhỏ ấy vẫn còn đang ngẩn ngơ, chưa tỉnh hẳn, liền nhân cơ hội này nhìn kỹ cô một lượt, rồi cười nói: “Cô là Chu Tiểu Viên đúng không? Này, cô có phải là y tá thật không vậy? Cô còn bán bánh kem ở Kristen nữa phải không? Hay là làm thêm ở Haagen-Dazs hả?”
Tiểu Viên toát mồ hôi nhìn anh ta, cố gắng nhớ lại xem cháu của ông cụ ấy tên gì, vẫn không nhận ra anh chàng nọ đang có ý đá xoáy thân hình “phì nhiêu” của mình. Thang, đúng rồi, ông cụ ấy họ Thang, thì cháu ông không thể nào họ Diệp được! Thế thì tên đang ngồi trước mặt cô là ai? Sao lại biết tên cô? Vả lại, bọn họ đâu có khớp ám hiệu? Cụ Thang quả là sáng suốt khi cho cô ám hiệu gặp mặt, à, đúng rồi, Tiểu Viên nhớ ra rồi.
Tiểu Viên cố gắng mở to mắt, hạ thấp giọng, nói: “Trái tim lớn chừng nào…” Diệp Thụ Thần nhìn cô, không nhịn được cười. Ơ, Tiểu Viên ngẩn ra, đúng là nhầm rồi, đáng lẽ, khi nghe cô nói “trái tim lớn chừng nào…” thì “Maybach” phải trả lời “thì sân khấu cũng lớn chừng đó” chứ, sao tên này lại ngồi đó mà cười được, chẳng thèm khớp ám hiệu, hay là cô nhận nhầm? Thế thì sao hắn biết cô là Chu Tiểu
Viên nhỉ? Tiểu Viên nhíu mày nhìn kẻ vẫn đang ngồi đó cười, chưa kịp hỏi gì thì một phụ nữ trung niên đứng bên cạnh, quá sốt ruột vì nhìn thấy trước mặt Diệp Thụ Thần chẳng có bát đũa gì, liền lên tiếng: “Này cậu, ăn xong rồi thì đứng dậy nhường chỗ đi.”
Diệp Thụ Thần chẳng buồn ngẩng mặt lên, gọi lớn: “Phục vụ, cho một bát miến.” Cậu phục vụ trẻ nhanh chóng bưng lên một bát, nói với Diệp Thụ Thần: “Bốn tệ ạ.” Anh ta rút từ trong ví ra một tờ một trăm tệ mới coóng, cậu phục vụ không nhận, nói: “Anh có tiền lẻ không ạ?”
“Không có”, anh ta trả lời. Cậu phục vụ tiếp lời: “Trong ví anh chẳng phải có vài đồng xu đó sao?” Chu Tiểu Viên cũng lấy làm lạ nhìn anh ta, rõ ràng khi nãy cô cũng nhìn thấy trong ví anh ta, chỗ thường hay để ảnh kỷ niệm có vài đồng xu mà, còn xếp rất ngay ngắn.
Chẳng ngờ anh ta trừng mắt nhìn cậu phục vụ, nói: “Ai bảo cậu đó là tiền xu? Đó là đồng xu kỷ niệm!” Bỗng có âm thanh từ đâu vọng tới: “Cậu khá lắm! Bảo cậu vào gọi người ta, cậu lại vào đây gọi đồ ăn, cậu ăn cái này à?”
Chu Tiểu Viên ngước lên nhìn, ôi trời, lại chui ở đâu ra một con rùa vàng nữa thế này? Người này nhanh chóng đưa cho cậu phục vụ mấy đồng tiền lẻ, vừa nói với Diệp Thụ Thần, vừa dùng đúng ánh mắt của Diệp Thụ Thần lúc vừa bước vào nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới. Nhìn một lúc, lông mày bỗng nhíu lại, càng lúc càng nhíu chặt.
Diệp Thụ Thần ngay lập tức đứng dậy, nói: “Đón được người rồi thì đi thôi. Cậu xem đây là chỗ nào chứ, đông đến nỗi tớ sắp chết ngạt rồi đây.” Rùa vàng số hai vỗ vỗ vai rùa vàng số một, chỉ ra phía ngoài, bảo anh ta đi, rồi quay lại nhìn Tiểu Viên đang ngẩn ra chẳng hiểu gì: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Đi thôi!”
Chu Tiểu Viên theo bọn họ bước ra ngoài, chợt cảm thấy có gì đó rất rất không bình thường, liền gọi hai người họ lại: “Từ từ đã, đừng đi vội.”
Hai anh chàng rùa vàng dừng bước, cùng lúc nhìn cô, dù có chút do dự nhưng cô vẫn hỏi: “Gì nhỉ, trái tim lớn chừng nào…”...