Mục Mục mua đồ ăn sáng về, nhìn thấy khuôn mặt u ám của Tiểu Viên, tưởng rằng đó là do thời gian qua làm việc vất vả, nhịp sinh học bị mất cân bằng, dẫn đến tình trạng như vậy, bèn tới ngồi bên cạnh giường Tiểu Viên xin lỗi: “Chu Chu, xin lỗi vì đã đổi ca cho cậu thế này. Cũng tại gần đây nhà tớ giới thiệu cho tớ tới mấy anh chàng, tớ muốn gặp mặt sớm một chút, nên mới sắp xếp kế hoạch “tuần gặp mặt” như vừa rồi, khổ thân cậu quá! Thôi, cậu cứ coi như giảm béo nhé!”
Tiểu Viên mở to mắt, nói: “Bọn mình cũng vừa mới tốt nghiệp mà. Kể ra... cũng chẳng đi đâu mà vội.”
Mục Mục tỏ vẻ đau lòng: “Ôi trời, cậu biết vì sao nhà tớ bắt tớ học trường này không? Lúc đầu là có ý định sau này gả cho một anh bác sĩ cơ, ai ngờ, đến lúc đi làm rồi mới biết, mấy anh bác sĩ đâu đến lượt mình chứ, từ khi còn học đã chẳng còn ma nào rồi. Cậu xem mấy tên thực tập ở viện mình, có đứa nào là không treo tấm biển “đã có chủ” trước ngực chứ?”
Tiểu Viên gật gật đầu, ra điều đồng ý.
Mục Mục tuy là bạn đồng niên với Tiểu Viên, nhưng về mọi mặt trong cuộc sống đều có thể coi như là “bậc đàn chị”.
Trước khi đi làm, Mục Mục kết luận: “Vì thế gặp sớm ngày nào tốt ngày ấy. Thời buổi khó khăn như bây giờ, cứ phải nhanh lên mới được, trâu chậm chỉ có uống nước đục thôi.”
Tiểu Viên lại gật gật đầu, nghĩ bụng, mẹ cô chẳng phải nói là mợ cô định giới thiệu bạn học của em trai cho cô sao? Phải sớm hẹn gặp mới được! Tiểu Viên nhìn điện thoại, lẩm bẩm: “Gì thì cũng đợi ngủ dậy rồi tính tiếp, buồn ngủ chết đi được, đợi ta nhé!”
Mẹ Tiểu Viên vô cùng tức giận, và hậu quả rất nghiêm trọng.
Lúc Chu Tiểu Viên nghe điện thoại của lãnh đạo, lãnh đạo gần như phát hỏa rồi: “Tôi bảo hôm nay cô mà không nghe điện thoại nữa thì tôi sẽ đến bệnh viện, bạn học của em trai mợ cô, người ta là người Mỹ gốc Hoa, ngày mai đã đi rồi, hôm nay mà không gặp được thì phải đợi mấy tháng nữa, lúc đó ai mà biết được điều gì, cô nói xem có phải không? Bây giờ tôi đi hẹn người ta, chiều nay gặp mặt. Cô chuẩn bị đi.”
Vừa mới mở điện thoại đã bị mẹ mắng một trận té tát. Ngắt điện thoại, Tiểu Viên lẩm bẩm “tí thì toi”, xém chút nữa thì để một anh chàng người Mỹ gốc Hoa tuột khỏi tay. Mặc quần áo xong xuôi, đi thêm đôi giày và xách theo chiếc túi, Tiểu Viên chợt nhớ đến đống mặt nạ với mascara mà Mục Mục chuẩn bị cho “tuần gặp mặt” vừa rồi hình như vẫn chưa dùng hết, bèn lôi ra, đắp hết lên mặt.
Vừa đắp xong đống mặt nạ, điện thoại của Tiểu Viên rung lên. Tiểu Viên nghĩ bụng, mẹ cô đúng là rắc rối! Với mãi mới thấy cái điện thoại, cô bực mình nhấn nút nghe: “Mẹ, con nhớ rồi mà, hai rưỡi tại quán cà phê Di Di cạnh bệnh viện con làm. Ám hiệu là anh ấy sẽ cầm cuốn Tân dân nhật báo, còn con cầm cuốn Phương Nam cuối tuần số 83. Mẹ không phải nhắc nữa đâu! Để đi gặp anh chàng người Mỹ gốc Hoa đó, để không làm mất mặt tổ quốc ta, con đang đắp mặt nạ đầy mặt đây. Lần trước đi gặp tên hải quy kia cũng chẳng đến nỗi này, mẹ đừng gọi nữa được không?”
Không đợi Tiểu Viên nói hết, đầu dây bên kia đã ngắt máy. Tiểu Viên biết, tính mẹ cô là thế, chỉ giận được ba phút thôi, không giận thật đâu, cũng không thể không để ý đến cô đâu, đến chiều xách hai cái giò heo về nhà là sẽ chẳng có chuyện gì nữa.
Diệp Thụ Thần nhấc điện thoại, nói: “Cậu nói gì cơ?” Không phải anh nghe nhầm đấy chứ? Quả thực không nghe nhầm chứ? Chắc chắn là không nghe nhầm chứ?
Ai đó đang cuống quýt lên kìa: “Trời ạ, Thang Hi Hàn ơi là Thang Hi Hàn, cậu nghĩ Land Rover là Jetstar đấy hả, bảo mình tới chỗ đó à? Xe của công ty cậu đâu hết cả rồi? Chẳng phải điều một cái đi là xong sao?”
Thang Hi Hàn sốt ruột nói: “Bảo bọn họ không tiện lắm, vả lại, nếu mà điều được thì tớ bảo cậu làm gì chứ? Nhanh nhanh lên, một tiếng nữa có mặt.”
Đợi đến lúc Diệp Thụ Thần chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, lái chiếc Land Rover đến, nhìn thấy bộ mặt trầm ngâm của Thang Hi Hàn, không khỏi lo lắng hỏi: “Người anh em, đường khó đi quá, nên tới muộn mười phút, đừng nhìn tớ thế chứ!”
Thang Hi Hàn mở cửa bước lên xe, nói luôn địa chỉ: “Nói ít thôi, không liên quan gì đến cậu, tới quán Di Di trên đường X đi. Bảo con Land Rover của cậu đừng có giống cậu, suốt ngày chỉ biết chém gió, phát huy hết khả năng, đảm bảo an toàn, đi hết tốc độ cho tớ.”
Bạn nối khố chính là đây!
Không nói thêm câu nào, Diệp Thụ Thần khởi động xe, đợi đến lúc xe đã chạy êm ru trên đường, gió thổi vù vù như trên đường cao tốc, mới uể oải nói: “Người anh em, có phải là vì cô em Trư muội muội không?”
Thang Hi Hàn không nói gì.
Diệp Thụ Thần liền đổi chủ đề: “Tớ bảo này, cậu xem lúc nào đấy đi học lái xe đi, đường đường là tổng giám đốc của GOO, chẳng phải là không có xe. Tự mình lái xe, chẳng phải sẽ tự do tự tại, muốn đi đâu thì đi sao?”
“Ai bảo là tớ không biết lái xe, đợt ở bên kia đã học rồi, hay là cậu không thích tớ nhờ vả chứ gì? Nếu thế thật thì lần sau chẳng dám làm phiền nữa.” Tâm trạng hiện tại của anh vô cùng không tốt, với người bạn nối khố này thì chẳng cần phải giữ ý tứ, bực bội nói như trút giận.
Diệp Thụ Thần chẳng thèm quan tâm: “Hả? Cậu biết? Đừng có mà nghĩ xấu, cậu biết là tớ không có ý đó mà, ý của tớ là, sao cậu không tự lái xe?”
Giọng trầm ngâm, Thang Hi Hàn trả lời: “Tiết kiệm xăng, bảo vệ môi trường, tránh những tiếp xúc không cần thiết.”
Diệp Thụ Thần thở dài: “Cái tính ngang như cua của cậu, nếu không phải tớ mà là người khác thì đã chẳng thèm để ý đến cậu rồi. Chẳng biết cô em Trư muội muội sao lại mê cậu được?”
Thang Hi Hàn bình tĩnh nói: “Ai bảo với cậu bọn tớ thành một đôi?”
Diệp Thụ Thần như đột ngột bị nhét một cái bánh bao vào miệng, chẳng nói năng gì nữa, nghĩ bụng, không biết hôm nay là anh đen đủi hay tí nữa Tiểu Trư muội muội sẽ đen đủi đây!
Chưa đến hai giờ Tiểu Viên đã ra khỏi nhà. Ưu điểm lớn nhất của cô gái này là đúng giờ, trước nay không biết “cao su”. Quán cà phê Di Di cạnh bệnh viện cô làm chỉ mất năm phút đi bộ là tới, nhưng cô vẫn dự tính trước tất cả những tình huống xấu nhất có thể xảy ra, đi sớm tận nửa tiếng. Hẹn gặp mặt với Chu Tiểu Viên, những anh chàng với những lý do kinh điển như tắc đường hay đường bị chặn chỉ có nước tắt điện.
Thế nhưng Tiểu Viên ra khỏi nhà, đi lòng vòng quanh khu đó hai mươi phút cô mới chợt nhận ra, quả nhiên có tình huống bất ngờ thật. Sạp báo gần đó đã bán hết sạch cuốn Phương Nam cuối tuần rồi, có nghĩa là ám hiệu gặp mặt của cô cũng sẽ không mua được!
Tiểu Viên vừa lượn lờ quanh sạp báo, vừa trách móc mẹ mình, bởi vì mẹ và bố Tiểu Viên gặp và yêu nhau cũng nhờ ám hiệu khi gặp mặt lần đầu, nên mỗi lần mẹ cô giới thiệu ai đó thì chắc chắn phải có ám hiệu, còn số điện thoại thì không cần. Mẹ cô còn quả quyết, cách thức gặp mặt độc đáo này nhất định sẽ cho một kết quả bất ngờ! Tiểu Viên hết lần này đến lần khác không muốn, nhưng mẹ cô vẫn cứ nhất quyết không chịu đổi.
Liếc nhìn đồng hồ, sắp hai rưỡi rồi mà Tiểu Viên vẫn chưa mua được cuốn Phương Nam cuối tuần, sao hôm nay lại bán chạy thế cơ chứ? Bụng bảo dạ, đành chịu vậy, cứ đến thẳng đó thôi, chẳng phải người đó sẽ cầm cuốn Tân dân nhật báo sao, chắc sẽ nhận ra được. Khi gần đến quán Di Di, bỗng gặp đám y tá cùng khoa với cô đang cười cười nói nói, nhìn thấy cô đi đến liền gọi lại chào hỏi: “Tiểu Viên, đi dạo đấy à?”...