Nó – Vũ Thuỵ Như- một cô gái kỳ lạ. Nó đến bên Đông như một sự sắp xếp cố ý của định mệnh… Hắn cảm thấy dường như mình đã tìm được một người để lấp vào chỗ khiếm khuyết trong cuộc đời mình. Bốn năm yêu nhau, tan hợp, hợp tan… trải qua biết bao thử thách, thăng trầm, cuối cùng .. dường như Thượng đế vẫn không ưu ái hắn. Hoặc là ngài trừng phạt nhầm người.
***
Cách đây một tháng…
Một chiều thứ bảy như thường lệ, Đông đến nhà Như dùng cơm với gia đình. Bố mẹ con bé rất ưng chàng rể tương lai này. Hắn không chỉ có vẻ bề ngoài anh tuấn, gia cảnh sang giàu, mà còn là một thằng đàn ông rất biết điều. Nhưng hôm ấy, trông hắn hình như rất khác. Cả bữa ăn, không lúc nào Như thôi nhìn hắn. Dường như đằng sau đôi mắt sắc lạnh kia là cả một khoảng không trống rỗng, u buồn. Con bé cảm thấy lo lắng, những linh cảm không lành cứ thế bủa vây lấy nó. Bất giác cảm thấy run lên vì sợ hãi…
Tối, hai đứa dắt tay nhau đi bộ dưới những nhành hoa sữa đầu mùa vừa trổ. Ánh mắt hắn đăm chiêu, nhìn xa xăm. Dường như hắn có điều gì đó muốn nói mà chưa thể thốt ra thành lời. Như nghiêng đầu nhìn hắn hỏi:
- Anh, có phải công việc có vấn đề gì không?
- Sao em hỏi vậy?
- Em thấy anh hôm nay có gì đó không vui.
- Ừm. Không có gì. Như nè, anh có chuyện muốn nói với em. – hắn nhìn nó, ánh mắt như ẩn chứa một nỗi niềm khó gọi tên.
- Sao hôm nay tự nhiên gọi tên em vậy? – nó cảm thấy có gì đó lạ lùng lắm. Có phải, sắp có chuyện gì đó không tốt xảy ra không?
- Chúng ta… - hắn ngập ngừng- chúng ta… chia tay đi.
Dường như có một vật nặng nào đó vừa đổ ầm vào lòng nó. Con bé giật mình, ngạc nhiên, có chút thất thần, khó hiểu. Nó tự trấn an mình:
- Anh đùa à? Đùa như thế không vui chút nào!
- Anh đang rất nghiêm túc đấy. – hắn quả quyết.
Như đưa ánh mắt ầng ậng nước nhìn hắn, rõ ràng là linh cảm của nó không sai mà. Chắc chắn là có chuyện gì xảy ra rồi. Nếu không thì cả buổi tối hắn sẽ không như thế. Con bé hít một hơi thật sâu, rồi hỏi:
- Vậy cho em biết lí do.
- Không vì sao hết, chỉ là…
- Là thế nào?
- Anh… hết yêu em rồi.
Trong phút chốc, nó cảm thấy tim mình như ngừng đập, trái đất như ngừng quay, và thời gian… hình như cũng đứng yên lặng ngay lúc đó. Nó cố gồng mình không cho nước mắt chảy ra vì không muốn mình yếu đuối trước mặt hắn, ít nhất là trong lúc này.
***
Thoắt một cái… đó đã là chuyện của một tháng trước.
Chỉ đơn giản là “anh hết yêu rồi”, hắn bỏ lại nó một mình chống chọi với nỗi cô đơn. Mỗi ngày, những kỷ niệm xưa cũ ùa về bấu víu lấy nó. Con bé chẳng biết mình đã làm sai chuyện gì. Hay có lẽ tình yêu của nó chưa đủ lớn để giữ hắn lại.
Một tháng trôi qua với biết bao nỗi đau khổ, day dứt, nhớ nhung… Nó giống như biến thành một con người khác. Nhiều lúc cứ cố dằn lòng để mọi thứ bình yên trôi đi. Nhưng thật sự khó quá. Nó không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy. Nhưng, nó phải làm sao?!
Tình yêu đúng thật là đẹp đấy. Thế nhưng cũng lắm lúc nó giống như liều thuốc độc, dày vò con người ta, thiêu đốt trái tim ta… và cũng có lúc nó làm ta chết lặng.
Người ta vẫn thường chẳng giải thích được vì sao lại yêu một người. Ấy vậy mà đến lúc chia tay họ cứ bắt buộc nhau phải cho đối phương một lí do. Lí do vì sao người ấy lại ra đi, lí do vì sao chỉ còn một người ở lại. Nhưng mà… biết đâu, biết đâu trong một khoảnh khắc nào đó, tự nhiên mọi xúc cảm trong ta về ai đó bỗng chẳng còn. Giống như… tiếng sét ái tình ấy, gần gần thế. Nhìn một cái đã yêu, vụt qua một cái bỗng tan tành… Tình yêu mà, có gì là không thể đâu.
***
Một cô gái sau khi chia tay người yêu thường trải qua ba giai đoạn: một là đau khổ, khóc lóc, suy sụp đến mức muốn tìm đến cái chết; tiếp theo là mỉm cười, chọn cho mình một lí do để tin tưởng, chờ đợi tình yêu trở lại; và giai đoạn cuối cùng là lúc họ bỗng thấy mình dường như không còn cảm giác với người kia nữa, họ nghĩ cho mình nhiều hơn, quan tâm đến nhan sắc, công việc và bè bạn… như để bù đắp lại khoảng thời gian vì người yêu mà bỏ bê những thứ khác.
Và nó, đang bước vào giai đoạn thứ hai rồi.
Nó luôn tin tưởng hắn. Làm sao có thể không tin cho được khi những gì hắn làm cho nó nhiều đến thế.
Nhớ ngày ấy, khi hai đứa còn đang học lớp 12, nhà hắn chưa giàu có như bây giờ, nhưng tình yêu của hắn chưa bao giờ thiếu đi tính từ “lãng mạn”. Hắn có thể đạp xe hàng chục cây số chỉ để ôm nó trong vài phút. Hắn có thể thức trắng đêm tự tay khắc những dòng chữ trên bút chì tặng nó. Và hắn, biết nó yêu hoa sữa, yêu cái nồng nàn Hà Nội ấy. Thế là hắn chở nó ra công viên, khu công viên này cứ y như là xây dựng cho riêng nó vậy, ở đâu cũng là hoa sữa. Chả là trước đó một ngày, hắn đi đâu đó về tình cờ ngang qua, nghe mùi hoa sữa sực nức cả khoảng trời và liền nghĩ ngay đến nó. Thể nào nó cũng nhắm tít mắt, liên tục hít thật sâu cái nồng nàn ấy cho mà xem. Vậy là ngay ngày hôm sau, hắn vội đưa nó đến đó. Nhưng hình như nó không may mắn như hắn thì phải. Bởi lẽ hoa sữa hôm ấy toả hương đi đâu hết cả rồi. Trong khi nó cứ mải miết ngắm những chùm hoa trên cây thì hắn cứ tự thầm tiếc rẻ: “giá mà hôm nay là hôm qua”. Nghĩ rồi hắn rướn người ngắt một chùm hoa sữa gần đó tặng nó, Như chau mày không vui:
- Sao anh lại hái nó xuống? Hoa trên cây đang đẹp thế, có thể sẽ tươi đến hết mùa, anh hái xuống, chẳng mấy chốc mà nó héo queo cho mà xem.
- Em nghĩ thử xem, nếu nó ở trên cây, giữa muốn vàn những chùm hoa khác thì liệu nó có được người ta chú ý tới không? Anh hái nó xuống, nghĩa là mọi sự chú ý đều tập trung vào nó, vẻ đẹp của nó được người ta chiêm ngưỡng, hương thơm của nó được người ta tận hưởng, quả là giá trị quá còn gì. Em có nhớ hai câu thơ của Xuân Diệu không: “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối. Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.”
Nó bật cười thích thú, ngả đầu vào vai hắn nũng nịu:
- Ừ thì thà một phút huy hoàng rồi chợt tối. Anh đúng là…
- Là biết học hỏi từ em đấy, nàng thơ của anh ạ!
Ừ, thì giản đơn thế thôi, nhưng người con gái khi yêu chỉ cần có bấy nhiêu thôi là sung sướng ngây ngất rồi.
***
Sài Gòn, ngày đầu tháng Mười một…
Sài Gòn vào đông. Nghe buồn cười nhỉ?
Sài Gòn làm gì có mùa đông.
Hết thu rồi, sữa héo và rụng gần hết rồi… Nó đưa ánh mắt đờ đẫn đầy tiếc nuối nhìn ra cửa sổ, trong lòng cảm thấy dường như mình vừa để tuột mất một điều gì quan trọng lắm…
***
Vinh chuẩn bị cho một chuyến du hí dài ngày… Hắn đang trong giai đoạn khởi đầu cho dự án tranh vẽ sẽ trưng bày trong triển lãm của công ty sắp tới. Chủ đề lần này hắn chọn là: “Nơi ấy tôi tìm về”. Trong bộ tranh này sẽ ghi dấu những khoảnh khắc khó quên nhất trong chuyến “công du” của chàng hoạ sĩ trẻ.
Hắn đi, và cô em gái của hắn phải một mình chống chọi với… “đông”.
***
“Bạn biết không, trong cuộc đời này, có những khi ta đã gặp đúng người nhưng lại không đúng thời điểm. Gặp nhau đó rồi xa nhau đó, âu cũng là duyên phận của mỗi người. Tôi vẫn thường nghe đâu đó trong những thước phim tình cảm một vài câu nói kinh điển về duyên phận. Đại loại là mỗi người đến với cuộc đời của một ai đó đều có sứ mệnh của riêng họ, và khi sứ mệnh đó đã hoàn thành thì họ có quyền được ra đi. Có lẽ, họ ra đi là bởi vì họ vẫn còn phải đi thực hiện sứ mệnh của mình nơi những cuộc đời khác. Vì thế, bạn thính giả có tên Thiên Anh thân mến, đừng vội nản lòng khi cuộc đời phía trước của bạn còn rất dài. Và nếu như hai bạn là của nhau, đi một vòng thật xa rồi sẽ quay lại điểm xuất phát mà thôi. Chương trình xin gửi tặng bạn bài hát “Ngày mai nắng sẽ lại hồng” của nhạc sĩ trẻ Thuỳ Anh. Chúc bạn sẽ tìm lại niềm vui trong cuộc sống.”...