watch sexy videos at nza-vids!

Wap doc truyen mien phi cho dien thoai

Wap Đọc Truyện Online Miễn Phí

Truyen3S.SexTGem.Com
* Danh ngôn tình yêu:
Game Tuyển Chọn
army Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
game iWin HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
game Phong Vân Truyền Kỳ
game Avatar HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
game iOnline - Chơi Bài Đậm Chất Dân Gian
» »
avatar

Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ



Vì vậy, càng ngày cô càng né tránh họ, hơn nữa công việc cũng rất bận, chuyên phụ trách mảng nhập khẩu của công ty, công việc luôn ngập đầu. Tối đó lại phải làm thêm, tâm trạng vốn đã không tốt, vừa mới bắt tay vào việc thì Sính Đình gọi điện: “Tử Mặc... cậu phải đến cứu mình. Mình say rồi...” Sau đó, với giọng hơi líu lưỡi của người say, Sính Đình nói một địa chỉ, chỗ đó cô biết bởi từng đến vài lần.

Đẩy cửa bước vào, chỉ thấy một bàn toàn người say khướt. Nhìn thấy cô, Sính Đình lảo đảo bước đến: “Cậu đến rồi à? Lại đây giúp mình đối phó với họ.” Người đẹp thì trong mọi tình huống vẫn đẹp, ngay cả khi say. Với vẻ lảo đảo, ánh mắt mê loạn của người say, trông Sính Đình càng quyến rũ. Sính Đình kéo cô ngồi, vừa ngẩng đầu thì thấy Giang thiếu ngón tay thanh tú kẹp điếu thuốc, khóe miệng hơi nhếch lên, đáy mắt sâu hút như hồ nước mùa thu đang chăm chú nhìn cô.

Tửu lượng của Tử Mặc thật ra không tốt, nhưng đối với con gái phương Nam cũng có thể coi là tạm được. Hồi nhỏ, mỗi lần bố uống rượu thường bế cô đặt lên đùi, cô lấy đũa gõ mâm bát ầm ĩ. Mỗi lần nhắc tới chuyện này mẹ thường nói, từ nhỏ cô đã rất quấn bố, dù là con gái nhưng được bố cưng chiều như báu vật, trong khi thời đó, tư tưởng phong kiến còn rất nặng nề, nhưng bố lại luôn cưng chiều cô công chúa bé nhỏ, không hề có ý nghĩ phân biệt gái trai. Về sau, khi đi làm, có lúc phải đi tiếp khách với sếp, cô luôn tự chủ, khi thấy sắp say là kiên quyết không uống thêm một giọt rượu nào nữa.

Không biết có phải do lần đánh bài mấy hôm trước, đến cuối cùng mọi người đều “biết điều” để hai người lại với nhau. Giang thiếu chưa bao giờ thấy cô uống nhiều như vậy, mọi khi có ai mời chỉ cười cười lảng tránh, hoặc miễn cưỡng nhấp vài giọt. Hôm nay cô lại uống rất nhiều, đôi mắt đờ đẫn, thỉnh thoảng lại lóng lánh thứ ánh sáng đặc biệt, bước đi chệnh choạng như muốn ngã.

Trời đã sang thu, thời tiết mát mẻ, gió lùa qua cửa sổ xe làm rối tung mái tóc của cô. Cô và anh trước giờ hầu như không nói chuyện, anh không nói, cô càng không biết nói gì. Thực ra nếu anh nói, cô cũng sẽ đối phó vài câu, nhưng chắc chắn cô không bao giờ chủ động bắt chuyện.

Nửa dìu nửa bế đưa cô vào nhà. Phòng khách nhỏ xíu, phòng bếp cũng nhỏ, tất cả cộng lại không bằng phòng ngủ của anh. Nhưng có hề chi, chim sẻ tuy nhỏ nhưng vẫn đủ lục phủ ngũ tạng.

Anh vào bếp lấy cốc nước cho cô, lúc này mới phát hiện hình như cô đặc biệt thích bươm bướm. Hầu như mọi đồ dùng, từ cốc chén, bát đĩa trong nhà đều có hình con bướm. Quay lại phòng khách, thấy cô vẫn đang mơ màng, miệng lẩm bẩm: “Không uống thuốc, không uống thuốc, chỉ uống nước thôi. Mặc Mặc khát nước!” Thì ra cô đang mơ được trở về Giang Nam, vùng đất thơ mộng đẹp như tranh. Hồi nhỏ, mỗi khi bị ốm, bố mẹ thay nhau trực bên giường, dỗ dành cô uống thuốc. Lần đầu tiên nghe cô nũng nịu như vậy, lòng anh khẽ run, cảm giác thật kỳ lạ. Xưa nay thiên hạ đều khen người Giang Nam có giọng nói ngọt như mía lùi, nhưng anh lại chỉ nghe thấy Tử Mặc nói giọng Bắc Kinh chuẩn.

Anh đỡ cô dựa vào người mình, cảm thấy cơ thể đó mềm như bông, rồi nhẹ nhàng kề cốc nước vào miệng cô. Tử Mặc uống ừng ực một hơi hết sạch, hình như vẫn chưa thấy đã, lưỡi thèm thuồng liếm bờ môi bóng đỏ. Máu trong người anh như sục sôi, xông thẳng lên đầu làm anh choáng váng, nhưng cô vẫn không hay biết, hồn nhiên trở mình trong tay anh, muốn tìm tư thế thoải mái nhất. Vậy là hai cánh môi mềm đó từ từ lướt qua cổ anh...

Trong phút chốc, anh bỗng cảm thấy như trời long đất lở, không thể nào kìm được, anh cúi xuống ép môi mình vào đôi môi đó...

Tử Mặc biết anh đi từ lúc nào, nửa đêm về sáng cô đã bắt đầu tỉnh. Con người là thế, khi say thì hồ đồ, mượn rượu có thể làm tất cả, đến khi tỉnh lại trở nên nhút nhát. Cô đành giả bộ ngủ, không dám cử động, khi trời sáng anh mới ra về. Chỉ biết hình như anh đi ra cửa, sau đó lại trở vào, cũng không biết anh định làm gì, cô không có can đảm mở mắt. Một lát sau lại thấy tiếng bước chân đi ra, sau đó là tiếng đóng cửa, lần này anh đi thật.

Sau đó Giang thiếu vẫn không liên lạc với cô, Tử Mặc đương nhiên cũng không gọi, số điện thoại Sính Đình đưa lần trước, viết đại vào mảnh giấy nào đó, không biết đã kẹp vào đâu nữa. Cô chưa từng nghĩ hai người sẽ còn liên lạc với nhau.

Thực ra có gì đáng để liên lạc đâu? Chẳng qua chỉ là cuộc tình một đêm như vô số những cuộc tình khác trong thành phố phồn hoa này mỗi khi đêm xuống! Không phải tư tưởng của cô quá thoáng, đêm vừa rồi với anh thực ra cũng là lần đầu của cô. Chẳng qua hôm đó là ngày giỗ bố, mỗi năm vào ngày đó, Tử Mặc đều rất buồn, nhất là sau khi gọi điện cho mẹ, càng thấm thía nỗi cô đơn, chỉ nhớ nhà đến muốn khóc, muốn lập tức trở về thành phố nhỏ với mẹ, ăn vằn thắn mẹ làm, bánh chưng mẹ gói...

Khi uống rượu bỗng dưng chỉ muốn say, muốn mượn rượu để khỏa lấp nỗi trống vắng trong lòng. Khi Giang thiếu đưa về, cô vẫn còn một chút tỉnh táo, nhưng nỗi cô đơn như nước thấm vào lòng, muốn bám lấy một cây gỗ nổi giữa biển cả mù khơi, như dây tơ hồng bám vào thân cây to, mong có thêm chút sức mạnh. Công bằng mà nói, cô mới là người lợi dụng Giang thiếu. Người như anh, các kiều nữ quây mấy vòng không hết, Triệu Tử Mặc nhỏ nhoi này có là gì? Con người ta nếu sáng suốt, làm gì cũng nên tự lượng sức mình, cô rất biết điều đó.

Hai tháng sau, Sính Đình gọi điện: “Sao cậu biệt tăm thế? Chẳng thấy liên lạc gì. Mình vừa đi châu Âu một chuyến, không gọi cho cậu là cậu cũng quên luôn. Ngán gặp mình vậy sao?” Thế là hai người bắt đầu liên lạc trở lại.

Lần gặp lại, bên cạnh Giang thiếu đã có một mỹ nhân xứng danh quốc sắc thiên hương, anh chỉ ngước nhìn cô một cái, cũng không thèm nhếch mép cười xã giao. Tử Mặc đương nhiên cũng không đến chào. Một đám người cười nói, tán chuyện như chợ vỡ, đến lúc ra về mới phát hiện anh đã dắt tay quốc sắc thiên hương kia đi rồi, không biết đi vui vẻ ở đâu. Anh chàng đưa cô về còn nói đùa: “Gã đó sao lại vội vàng thế không biết? Cứ như vừa hết tuần ăn chay vậy!”

Về đến nhà, tắm rửa xong cũng đã muộn, trời rất lạnh, cô chui vào chăn ấm, thật dễ chịu, đang khoan khoái nghĩ, giấc ngủ đã đến ngay. Đang thiu thiu thì có tiếng chuông điện thoại, thò tay ra khỏi chăn mò tìm nhưng mãi không thấy, bực mình, cô lẩm bẩm: “Không biết gã khùng nào giờ này còn quấy rầy người ta!” Làm xuất nhập khẩu là vậy, lúc người ta ngủ thì mình đi làm, người ta đi làm thì mình ngủ. Vất vả là thế, nhưng kiếm miếng cơm đâu có dễ, vậy mà nhiều khi vẫn phải nói dối. Hôm đó, mẹ gọi điện hỏi công việc có vất vả không, cô trả lời: “Vất vả gì đâu mẹ, chủ yếu là dùng ngoại ngữ nói chuyện, trao đổi với khách hàng người nước ngoài thôi mà.” Cô không muốn để mẹ lo lắng.

Chuông điện thoại reo mấy lần, có lẽ người gọi thấy cô không nhấc máy, liền thôi. Tử Mặc nhẹ cả người, khỏi phải sờ soạng tìm điện thoại trong đêm tối, cô lập tức thiếp đi. Ngày hôm sau, khi tìm được điện thoại, giở ra xem, là một số di động, nhưng không phải số máy của khách hàng, tưởng là ai đó nhầm máy nên cô cũng không bận tâm.

Triệu Tử Mặc bỏ bao công sức, vất vả mãi mới thuyết phục được một khách hàng người Đức, giành được đơn hàng lớn, nhận được phiếu lĩnh tiền thưởng, lòng vui như Tết. Vội gọi điện cho mẹ, sau khi kiên nhẫn nghe mẹ phàn nàn một hồi cô mới thấy yên lòng, định bụng hôm nay nhất định phải về sớm, mua ít thức ăn tươi tự thưởng cho mình....
« Trước1...9394959697...99Sau »
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 34249840
Visits Today: 65188
This Week: 996568
This Month: 65188

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Link:
BBcode:
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Ngày mai thôi hoa sữa lại
» ĐÂU LÀ NƠI CUỐI CHÂN TRỜI - Tiểu Chi
» KHI THỜI GIAN KHÔNG THỂ VÔ TÌNH
» Thiên đường trên cao (phần 1)
» Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 8
» Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 7
» Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 6
» Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 5
1234...789»
Bài viết ngẫu nhiên
Ngày mai thôi  hoa sữa lại Ngày mai thôi hoa sữa lại
ĐÂU LÀ NƠI CUỐI CHÂN TRỜI - Tiểu Chi ĐÂU LÀ NƠI CUỐI CHÂN TRỜI - Tiểu Chi
KHI THỜI GIAN KHÔNG THỂ VÔ TÌNH KHI THỜI GIAN KHÔNG THỂ VÔ TÌNH
Thiên đường  trên cao (phần 1) Thiên đường trên cao (phần 1)
Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 8 Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 8
1234...121314»
₪ Liên Hệ - Hỗ Trợ
Phone:0962.676.913[SMS]
Liên Hệ:Báo Lỗi - Góp Ý
Design by Ngọc Công Pro™
Truyen3S.SexTGem.Com
Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 0%
Wap HayWap Hay
DMCA.com Protection Statusfree auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Exchange Service