.jpg)
|
[VP] Đẳng cấp Wapmaster
|
***
Sau một hồi nóng bỏng mãnh liệt là sự đối diện trong im lặng của hai người. Khoảnh khắc đó tâm trí Nại Nại hoàn toàn trống rỗng, giống như bị người khác moi hết tim gan, cũng giống như bị người khác lấy đi tất cả cảm xúc.
Lôi Kình phủ phía trên người cô, gạt mớ tóc trước trán bị mồ hôi làm ướt đẫm của cô ra sau mang tai một cách rất chăm chú.
Thái độ chăm chú của anh đã làm cảm động Nại Nại đang hoang mang, cô rướn đầu lên đặt một nụ hôn đột ngột vào má anh. Động tác có chút vụng về và ngốc nghếch của cô khiến Lôi Kình không kịp phản ứng, anh ôm lấy khuôn mặt cô nhìn ngắm thật kĩ, người phụ nữ bên dưới anh dường như có chút ngượng ngùng. Thấy anh nhìn mình đầy kì quái, Nại Nại vội vã dùng sức đẩy tấm thân đang đè lên người mình ra một bên, xoay người lại, vùi đầu vào đệm rồi nói: “Kĩ thuật của anh rất tốt, cảm ơn.”
Căn phòng mờ mờ ảo ảo, tấm lưng trần và những đường cong trên cơ thể cô đều mê hoặc người đàn ông phía sau, nhưng lúc này anh đang phải chiến đấu với sự tôn nghiêm của người đàn ông trong mình, tạm thời lựa chọn lờ đi sự thu hút chết người của cô.
“Đồ ngốc, em coi tôi là trai bao sao?” Lôi Kình gầm lên tức giận. Tiếng quát này khiến Nại Nại đang mặt đỏ tưng bừng bỗng choàng tỉnh, cái này thì có liên quan gì với nhau? Cô nhớ là lời cô nói là lời cảm ơn, tại sao lại bị liên tưởng đến thân phận nhân viên phục vụ rồi?
“Em không có ý gì khác, ý của em là… rất… rất tốt… rất tốt.” Nại Nại giải thích lèo một hơi, mặt lại đỏ rực lên.
Đây là lời nói thẳng toẹt nhất trong những lời Nại Nại nói trong suốt ba mươi năm của cuộc đời, trước đây lúc lên giường cùng Lữ Nghị, cô còn chẳng dám phát ra âm thanh quá to, sự khen ngợi tình tứ này Lữ Nghị cũng chưa từng được hạnh phúc mà tận hưởng dù chỉ một lần.
Đương nhiên, có lẽ những người như Lôi Kình đã từng nghe những lời tình tứ còn mãnh liệt gấp bội khi ân ái sẽ cảm thấy câu nói của cô là châm biếm, nhưng Nại Nại thề rằng đây là lời khen thưởng mĩ miều nhất dành cho kĩ thuật hoàn hảo của anh mà cô có thể nghĩ ra được.
Lông mày của Lôi Kình nhướng lên rồi lại hạ xuống, anh mím môi thật chặt, sau một lúc lâu, anh kéo Nại Nại quay người lại, áp mặt cô vào lồng ngực mình, đặt cánh tay dưới đầu cô thay cho gối, anh rít qua kẽ răng bốn chữ trong giọng nói khản đặc: “Đồ ngốc, ngủ thôi!”
Căn phòng không mở cửa sổ tuy không lạnh, thậm chí trong vòng tay anh còn cảm thấy hơi nóng, tấm đệm bị bao phủ bởi một lớp mồ hôi phía dưới cơ thể khá là không thoải mái, cô muốn xoay người tìm một tư thế thoải mái nhất để ngủ thì bị anh cắn vào vành tai: “Nếu em không ngủ thì chúng ta có thể làm thêm lần nữa.”
Hơi thở của anh cộng thêm mùi mồ hôi sau khi ân ái khiến cô cảm thấy quá sức gợi tình, Nại Nại tự nhận thấy cơ thể cô quá mềm yếu không thể tiếp nhận được N lần ân ái chỉ trong một đêm, thế nên đành phải thận trọng nép đầu vào ngực anh nhắm mắt ngủ.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, đôi môi Nại Nại khẽ nhếch lên, cười tít mắt, cô nghĩ: Có lẽ, vòng tay này cũng không đến nỗi tồi. Ít ra trước mắt, nó đủ ấm áp và an toàn.
Thực ra, thêm một người đàn ông ngủ cùng cũng không tồi.
Đọc tiếp Thục nữ PK xã hội đen – Chương 28
| Home | Lượt Xem:
Total Visits: 37612514
|
