“Tại sao?” Lôi Kình thở dốc, dùng mũi áp sát vành tai cô, nhẹ nhàng hỏi.
Vớ vẩn! Làm gì có chuyện lên giường nhanh như thế? Trong lòng cô ra sức nhiếc mắng anh, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn rất e thẹn: “Em… em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.”
“Đây là bản năng, không cần chuẩn bị.” Anh cắn vành tai cô, dùng răng nghịch cái vành tai.
Kiểu này khác nào muốn lấy mạng của Nại Nại, người cô không ngừng run rẩy. Cô đẩy mặt anh ra, nói đầy đau khổ: “Nhưng mà… ở đây không có nước.”
“Cần nước làm gì?” Lôi Kình nhăn nhó sau khi thoát khỏi sự đê mê.
“Thì không thể tắm được.” Câu nói của Nại Nại rất hợp lí, chỉ có điều đối phương không tán thành.
“Không cần tắm.” Nói xong anh lại tiếp tục tấn công, anh cắn ngón tay đẩy anh ra, mãi cho tới khi ngón tay trắng dần chuyển qua hồng đỏ.
“Thế cũng không được.” Nại Nại nghiến răng, cười ngại ngùng.
“Lại sao nữa?” Sự phẫn nộ của Lôi Kình lại bắt đầu có dấu hiệu bùng lên.
“Ở đây không có chăn.” Vẻ tức giận của anh làm cô hơi sợ, nhưng vẫn dũng cảm đưa ra câu hỏi trong lòng.
“Cần chăn làm gì?” Giọng Lôi Kình khá tức giận, bỏ tay cô ra cúi đầu hỏi.
“Không có chăn lạnh lắm! Lại rất cộm nữa.” Nại Nại sợ sệt nêu ra ý nghĩ của mình. Thực tình Nại Nại muốn nói là: Đồng chí Lôi Công, nếu anh không thả em ra, em sẽ tiếp tục nói, nếu anh thấy phiền phức thì mau thả em ra đi!
Đương nhiên không phải Nại Nại không động lòng. Khoảng thời gian hai năm giường không, cô tất nhiên cũng có nhu cầu. Chỉ có điều lúc chưa có Lôi Kình cô không cảm nhận được mà thôi, nụ hôn đột ngột ngày hôm nay khiến cho những dục vọng tiềm ẩn trong con người cô lại lần nữa bị khuấy động, cũng khiến cô hoảng loạn không biết phải phản ứng ra sao.
Có nên tiếp nhận không?
Giữa họ liệu có tương lai không?
Sau khi lên giường cô sẽ phải đối mặt thế nào với người đàn ông này?
Đối với một Nại Nại có căn bệnh “do dự” trầm trọng thì mỗi vấn đề đều phải suy nghĩ hơn một năm sáu tháng, thế nên chỉ mới quen nhau có một tháng đã làm tình thì quá nhanh, quá nhanh!
Đáng chết! Cô biết là quá nhanh, nhưng chân cô bắt đầu mềm nhũn ra.
Cô cần thiết phải có trách nhiệm với bản thân, nhưng cũng không thể làm ngơ trước nhu cầu của bản thân được.
Đúng thế, cô cần một người đàn ông mạnh khỏe, càng khao khát một vòng tay ấm áp, để cô có thể ngủ thật yên ổn khi màn đêm buông xuống trong tương lai, không cần phải lo sợ, cũng sẽ không cô đơn lạnh lẽo.
Thế nhưng, là anh sao?
Anh sẽ chịu trách nhiệm với cô sao?
Bản thân có nên gửi gắm trái tim cho người đàn ông này không?
Vô số các câu hỏi hiện lên trong đầu cô, rất hỗn loạn, như một mối tơ vò.
Thậm chí cô không biết phải làm thế nào để cho anh biết những lo lắng và bất an trong lòng mình.
Mặt Lôi Kình không biến sắc, tim cũng không đập loạn: “Cử động rồi thì sẽ không lạnh nữa.”
Ánh mắt Nại Nại có chút thất vọng, anh vẫn chỉ quan tâm khi nào có được thân thể của cô, chứ không hề để ý liệu bây giờ cô có sợ hãi không, liệu có hoang mang không.
Thế nên, anh sẽ là người bạn tình tuyệt vời, nhưng không phải là một người yêu tốt.
Không đợi đến khi tìm ra lý do nào khác, Nại Nại bất cẩn bị Lôi Kình bế lên trên bệ bếp. Bệ bếp lát đá cẩm thạch đen dưới chiếc áo sáng màu của Nại Nại tạo cảm giác nhẫn nhịn. Giống như tâm trạng Lôi Kình lúc này.
Anh nói: “Ngốc ạ, đừng có liên tưởng nữa, làm xong rồi nghĩ sau.”
Lôi Kình mất kiên nhẫn liền mở phanh chiếc áo của Nại Nại, tiếng khuy bức bức bung ra, anh vùi đầu vào ngực cô rồi tiếp tục hôn, cảm giác tê dại trỗi dậy khiến Nại Nại hoảng loạn tột độ, cô hít mạnh một hơi rồi lại hét lên: “Đợi đã, vẫn còn!”
“Còn gì nữa?” Lôi Kình lúc này chỉ muốn nuốt tuột cô vào bụng, liền nghiến răng vặn hỏi.
“Vẫn còn, vẫn còn cái đó…” Nại Nại đau khổ quay mặt sang một bên, mặt lại đỏ ửng như trái táo.
“Cái gì?” Lôi Kình nghe không rõ.
“Cái đó.” Nại Nại ngượng chín mặt, vẫn cứ nói mập mập mờ.
Lôi Kình cúi xuống, cắn một cái vào bộ ngực trắng nõn của cô, nói giọng khàn khàn: “Em không nói rõ ràng, tôi coi như không nghe thấy.”
Nại Nại căng thẳng đến độ các ngón chân cong lên, hành động táo bạo của Lôi Kình đã mang đến cho cô quá nhiều kích thích, cô đang chất ngất trong đê mê chẳng thể nói rõ rốt cuộc đang cần cái gì, rốt cuộc còn điều gì chưa nghĩ tới.
Đôi môi run rẩy của cô đang định nói tiếp, miễn cưỡng mở đôi mắt ra thì thấy Lôi Kình đang nghiêm nghị nhìn thứ bên tay phải trên bệ bếp.
Nại Nại cũng nhìn theo hướng ánh mắt anh, đó chính là một bộ đồ nấu nướng năm con dao.
Á! Cô bỗng quên khuấy mất việc anh là xã hội đen.
Nghe nói xã hội đen có thể cưỡng hiếp dân nữ!
Đọc tiếp Thục nữ PK xã hội đen – Chương 22