watch sexy videos at nza-vids!

Wap doc truyen mien phi cho dien thoai

Wap Đọc Truyện Online Miễn Phí

Truyen3S.SexTGem.Com
* Danh ngôn tình yêu:
Game Tuyển Chọn
army Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
game iWin HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
game Phong Vân Truyền Kỳ
game Avatar HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
game iOnline - Chơi Bài Đậm Chất Dân Gian
» »
avatar

Thục nữ PK xã hội đen – Chương 20


Câu trả lời mơ hồ này nhất định không thể khiến tên khốn kia hiểu được, thế là anh tốt bụng nhắc nhở kẻ xui xẻo: “Tôi là người đàn ông của cô ấy.”
Lời nói này vừa buông ra, Nại Nại và Lữ Nghị nhất loạt thở dốc, hai loại phản ứng hoàn toàn khác nhau xuất hiện trong đầu họ.


Mặt Nại Nại đỏ ửng lê
n, từ mặt kéo đến tận trước ngực đều trở nên đỏ rực. “Đàn ông”, điều đó cho thấy hai người đã ngủ với nhau, hơn nữa là mối quan hệ có tương lai. Trời ơi! Tên Lôi Công đáng chết này đúng là quá thẳng thắn!
Còn mặt Lữ Nghị lại trắng bệch. Không thể nào! Nại Nại bảo thủ như thế, ngay cả sau sáu bảy năm chung sống cô cũng không chịu làm chuyện ấy ngoài phạm vi giường ngủ, không thể nào nhanh như vậy đã lên giường cùng người đàn ông khác. Tuyệt đối không thể!
Hai đứa trẻ ngây thơ đã bị một câu nói của Lôi Kình làm cho hiểu lầm như thế.
Thế là thái độ của Lữ Nghị vô cùng dị thường: “Nại Nại, anh thật không thể ngờ!”
Câu trả lời của Nại Nại mới gọi là hiểm: “Chuyện anh không thể ngờ còn nhiều lắm! Không phải anh bấm tay là có thể tính được đâu.”
“Thế nhưng anh ta không xứng với em.” Tuy rằng từ cách ăn mặc sang trọng, Lữ nghị hoàn toàn biết được khả năng tài chính hùng hậu của Lôi Kình, nhưng anh cứ muốn hạ thấp địa vị của Lôi Kình trong lòng Nại Nại.
Lôi Kình lạnh lùng lườm Lữ Nghị một cái, rồi quay qua nhìn động viên Nại Nại nói tiếp. Anh mong nghe thấy đáp án mà Nại Nại muốn nói nhất.
“Anh càng không xứng.” Bỗng nhiên Nại Nại nói ra câu mà cô đã nén trong lòng rất lâu, cảm giác đúng thật là thoải mái. Cô nhanh chóng tiến đến sát bên cạnh Lôi Kình, khôi phục lại thần thái bình thường vốn có.
Mục đích của Lôi Kình đã đạt được. Thực ra từ lâu anh nhận ra rằng trước mặt tên khốn kiếp này, Nại Nại thường căng thẳng một cách mất tự chủ. Cô vốn là người bị phụ bạc, vậy mà lại sợ cả cái tên đàn ông đã phụ bạc cô, đây là một tâm lý phòng bị rất kỳ lạ, vì thế mà anh chẳng thèm dùng vũ lực giải quyết tên khốn đó, mà động viên Nại Nại nói ra những điều trong lòng muốn nói. Như vậy sẽ khiến người phụ nữ ngốc nghếch này dễ dàng điều chỉnh lại tâm trạng sau khi bị tổn thương.
Lữ Nghị vẫn còn muốn nói tiếp, Duy Nhã cũng áp sát vào: “Ông xã, mình báo cảnh sát đi! Bọn họ động thủ đã đủ để bị giam rồi!”
Lúc này người đứng lại vì tò mò ngày càng nhiều, có xu thế đến nước còn không thoát ra được.
Ánh mắt người qua kẻ lại khi nghe thấy câu trả lời của Nại Nại khiến Lữ Nghị mất mặt toàn tập, những lời xúi giục của Duy Nhã lại càng khiến anh phiền não. Nếu là Nại Nại, cô sẽ kéo anh ra khỏi tình cảnh khó coi này, sẽ gánh làm một nấc thang cho anh hạ đài. Tiếc rằng người bên cạnh anh lúc này không còn là cô nữa, thế nên anh phải đứng đây chịu sự chỉ trỏ của mọi người.
“Các người ỷ thế hiếp người quá đáng, lần này tôi không kiện tới cùng tôi không mang họ Đặng.” Duy Nhã rút điện thoại từ túi xách ra, cao ngạo ấn nút chuẩn bị gọi cho cảnh sát.
Lữ Nghị quay lại lườm Duy Nhã, bỗng cảm thấy chán ghét khuôn mặt cao ngạo khinh đời của cô. Đây chính là sự khác biệt giữa người tình và người vợ. Người vợ sẽ nghĩ ra trăm phương ngàn kế để giữ thể diện cho chồng, thậm chí có thể làm mọi việc để nén giận. Còn người tình vĩnh viễn chỉ biết bòn rút, dù chỉ thiệt thòi một chút cũng cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nại Nại thấy Duy Nhã định báo cảnh sát, liền lay tay áo Lôi Kình: “Hay là chúng ta đi thôi. Làm ầm lên không tốt cho anh.”
Ánh mắt yêu thương của Lôi Kình không hề rời khỏi cô nãy giờ, góc độ cong lên của khóe miệng anh khiến trái tim nhỏ bé của Nại Nại lại đập rộn: “Em lo lắng cho tôi?”
Nại Nại cứng đầu không chịu thừa nhận nói: “Còn lâu! Em ngại đến lúc mọi người ra sở cảnh sát chẳng ai giữ được thể diện thôi.”
Mặt cô lại đỏ ửng như quả cà chua, khiến người ta chỉ muốn cắn cho một cái. Lôi Kình nghĩ thế nào thì làm thế ấy. Anh hôn lên má Nại Nại, cười nói: “Ngốc quá, thừa nhận một lần thì đâu có chết ai.”
Thái độ nũng nịu của Nại Nại càng kích động người đối diện là Lữ Nghị, Duy Nhã bên cạnh vẫn đang báo cảnh sát, tường thuật lại quá trình mình đã bị đánh mất hồn mất vía như thế nào, đã phải đối diện với sự hiếp sống chết thế nào.
Lữ Nghị như bừng tỉnh sau cơn mộng dài, cất bước trốn khỏi tình cảnh vô cùng mất mặt này.
Không cả dám quay đầu nhìn lại.
Người phụ nữ bị người đàn ông khác gọi là ngốc nghếch đó thực ra không hề ngốc. Cô biết cách nắm lấy trái tim của đàn ông. Những câu nói hờn giận tình tứ đó rõ ràng là cố ý nói cho anh nghe. Cô đang trả thù anh, trả thù anh năm đó đã dễ dàng rời khỏi cô, dễ dàng đến mức muốn quay lại cũng không còn một chút đường lui.
Nại Nại nhìn theo bóng dáng rời đi của Lữ Nghị cảm thấy có chút đau lòng. Đây không phải là buồn khổ, chỉ là cô cảm thấy anh của hôm nay khác xa mười năm trước. Lúc đó anh chắc chắn sẽ không bỏ đi trong tức giận, mà chờ cô tìm ra lí do thỏa đáng, sẽ mượn danh nghĩa cô làm một vài việc bực bội mà không cần giải thích. Người phụ nữ bên cạnh anh bây giờ hiển nhiên không hề có tinh thần hy sinh đó, vì vậy bóng dáng bỏ đi của anh càng đáng thương nghìn phần, khiến người khác cảm thấy chút tiếc nuối không cất thành lời.
Nhân vật nam chính đã đi, người xem trò hay cũng giải tán dần.
Cô cúi đầu kéo kéo Lôi Kình: “Chúng ta cũng đi thôi, người xem cũng bớt đi rồi.”
Lôi Kình ôm eo cô nói: “Em không thoải mái?”
“Không, chỉ là hơi mệt. Em muốn về nhà.” Cô lí nhí trả lời, chẳng có chút sức lực nào.
“Bất cứ lúc nào thấy khó chịu phải bảo tôi ngay, không được giấu giếm.” Lôi Kình nghiêm khắc dặn Nại Nại, cô mỉm cười, gật đầu đồng ý.
Vậy là Lôi Kình nghe lời Nại Nại cầm tay cô, đẩy xe đồ vui vẻ rời đi.
Duy nhất chỉ còn lại người phụ nữ đang tập trung tinh thần báo cảnh sát.
Duy Nhã liếc ngang thấy hai người rời đi, liền vừa hét vừa đuổi theo. Lôi Kình chỉ vừa quay đầu, cô liền rụt lại. Cô vẫn còn nhớ cảm giác ù tai sau cái tát vừa rồi, càng nhớ người đàn ông cao lớn kia nói không kiêng kị đánh phụ nữ, vì vậy mặt mày xanh lét, nhanh chóng quay đi đi tìm Lữ Nghị. Lúc đấy cô phát hiện anh đã biến mất từ lúc nào không hay.
Đồ vô dụng! Thấy người phụ nữ của mình bị đánh mà không dám đánh trả.
Vẫn còn lác đác vài người tò mò chưa chịu đi, Duy Nhã đang bực tức, không còn kiêng kị gì: “Đi đi mau lên, nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy ai báo cảnh sát bao giờ sao?”
Tiếc thay những người đàn ông đàn bà trước mặt chẳng ai thèm quan tâm đến thể diện của cô nữa, thế nên người đối diện ném lại một câu: “Chẳng qua chỉ là bồ nhí, huênh hoang cái khỉ gì?”
Câu nói này lại chọc đúng vào chỗ yếu nhất của cô. Tức giận đến mức không thể duy trì được thái độ đoan trang mọi ngày nữa, cô chửi bới ầm ĩ: “Anh nói ai là bồ nhí? Ai là bồ nhí? Bọn đàn ông các người đúng là đồ khốn kiếp! Có bản lĩnh thì anh cũng đi tìm bồ nhí đi, muốn tìm các người cũng chả tìm ra đâu.”
Đúng thế. Có tiền mới là mấu chốt của việc đàn ông ngoại tình. Cô lúc nào cũng quan niệm vậy.
Cho nên cô tin rằng không bao lâu nữa, niềm vui mới của người phụ nữ ngu xuẩn kia cũng thế thôi. Người đàn bà ngu xuẩn đó định chen vào giữa cô và Lữ Nghị thì còn non tay lắm, sớm muộn rồi cũng lại dẫm vào vết xe đổ bị người ta ruồng bỏ.
Nhất định sẽ như thế!
Cô nguyền r

« Trước12
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 36216469
Visits Today: 495892
This Week: 2963197
This Month: 2031817

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Link:
BBcode:
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Ngày mai thôi hoa sữa lại
» ĐÂU LÀ NƠI CUỐI CHÂN TRỜI - Tiểu Chi
» KHI THỜI GIAN KHÔNG THỂ VÔ TÌNH
» Thiên đường trên cao (phần 1)
» Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 8
» Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 7
» Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 6
» Nữ sinh trường kĩ thuật – Chương 5
1234...789»
Bài viết ngẫu nhiên
ĐÂU LÀ NƠI CUỐI CHÂN TRỜI - Tiểu Chi ĐÂU LÀ NƠI CUỐI CHÂN TRỜI - Tiểu Chi
KHI THỜI GIAN KHÔNG THỂ VÔ TÌNH KHI THỜI GIAN KHÔNG THỂ VÔ TÌNH
[Truyện Dài] - Ký Ức Yêu - Kawi Hồng Phương [Truyện Dài] - Ký Ức Yêu - Kawi Hồng Phương
[Truyện Dài] - Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương [Truyện Dài] - Là cây kẹo ngọt của Anh nhé - Cẩm Thương
Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ
1234...121314»
₪ Liên Hệ - Hỗ Trợ
Phone:0962.676.913[SMS]
Liên Hệ:Báo Lỗi - Góp Ý
Design by Ngọc Công Pro™
Truyen3S.SexTGem.Com
Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 0%
Wap HayWap Hay
DMCA.com Protection Statusfree auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Exchange Service