Nằm ôm chiếc gối bông to, bên dưới là đệm êm, thật ấm áp, cô mơ màng ngủ thiếp đi. Hình như có tiếng chuông cửa... Phiền quá! Cô trở mình, kéo chăn trùm kín đầu. Tiếng chuông vẫn vang lên không dứt.
Trở dậy xỏ dép, ôm gối, loạng choạng đi ra mở hé cửa: “Ai đấy?”
Bên ngoài có tiếng đáp rất nhỏ: “Là tôi.”
Cô hiểu ra, bàn tay vẫn đặt trên nắm đấm cửa, vội ấn mạnh định đóng nhưng không kịp, anh đã nhanh tay đẩy cửa, đi vào.
Tử Mặc hoang mang ôm chặt chiếc gối, tim đập thình thịch, nỗi sợ hãi mơ hồ quay trở lại, xâm chiếm khắp người cô: “Tôi... Tôi vẫn ổn. Cảm ơn anh.”
Giang thiếu chộp tay cô, kéo mạnh, cô ngã vào lòng anh: “Nhưng tôi không ổn.”
Chiếc gối trong tay cô lỏng dần rồi rơi xuống đất, môi anh đã trùm lên, nóng bỏng và ướt át, thoang thoảng mùi thuốc lá hương bạc hà...
Tim đập càng lúc càng mạnh, cô ra sức đẩy anh ra, nhưng không tài nào làm cơ thể đó nhúc nhích. Lát sau anh rời môi cô, nhưng tay vẫn ôm riết, không buông. Lâu sau, anh mới ghé sát tai cô, nói với giọng hậm hực: “Em to gan thật, chờ xem tôi xử em thế nào!” Mấy chữ đó nói ra tuy có vẻ hằn học nhưng lại ẩn chứa vẻ âu yếm khó tả, một sự quyến luyến khó cưỡng. Hơi thở phả vào tai nhồn nhột, Tử Mặc chỉ thấy toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực, nhưng lòng lại thanh thản, êm đềm như cơn gió tháng Ba thoảng qua mặt hồ phẳng lặng, làm mặt nước rùng mình xôn xao.
Sáng hôm sau Tử Mặc đi làm muộn. Thẩm Tiểu Giai đã làm được một nửa công việc, ghé đến bên cô, khẽ hỏi: “Có phải sắp có mưa đá? Ngay người nổi tiếng đúng giờ nhất công ty cũng đến muộn?” Khuôn mặt cô bỗng đỏ bừng, Thẩm Tiểu Giai hiếm khi bắt gặp bộ dạng như thế của đồng nghiệp, quyết làm cho ra nhẽ: “Mau khai thật đi, có phải đêm qua gió xuân ấm áp, hoa nguyệt nhởn nhơ?”
Cô giả bộ bực mình: “Đi đi, mau kiểm tra email của khách hàng, đừng đứng đây nói lung tung nữa.”
Thẩm Tiểu Giai cười khanh khách: “Xấu hổ rồi hả? Chứng tỏ người ta đoán trúng tim đen!”
Đến trưa, lại có người đem đến phòng làm việc của Tử Mặc một bó hoa tulip, đây là loại hoa đặc trưng của Hà Lan được chuyển về bằng đường hàng không. Thẩm Tiểu Giai ngắm nghía hồi lâu, hết ngó bên phải lại ngó bên trái, rồi chậc lưỡi: “Hoa tulip thì sang đấy, nhưng sao theo đuổi phụ nữ lại tặng hoa này?” Nghe vậy cô chợt giật mình.
Hồi còn nhỏ, cuộc sống khó khăn, lạc hậu, các phương tiện truyền thông còn rất hạn chế, may nhà có chiếc ti vi, mỗi khi có chương trình thế giới đó đây, cô đều chăm chú xem. Ấn tượng nhất với cô là đất nước Hà Lan, một đất nước với những cánh đồng hoa tulip bạt ngàn, những chiếc cối xay gió lãng mạn, bầu trời xanh ngắt và mặt biển bất tận, lại còn loại pho mát dày dường như chỉ có trong giấc mơ... Cảnh sắc đó theo hồi ức của tuổi thơ bắt rễ vào tâm trí, trên tường nhà cô có treo bức tranh hoa tulip với cánh hoa rất to, nở xòe rực rỡ.
Mấy hôm liền, ngày nào cũng có một bó hoa được mang đến, nhưng không thấy gọi điện, cô cũng không gọi đi. Lại mấy ngày nữa anh mới gọi điện: “Tối nay đến nhà em được không?”
Cô thường đi làm về rất muộn. Vừa về đến cửa đã thấy anh ở đó, mặt sầm sì khó chịu. Cô cũng phớt lờ, lặng lẽ đi tắm. Tắm xong đi ra, thấy anh đã ngủ, nằm nghiêng, quay lưng lại. Tử Mặc tắt đèn, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh. Do không quen nên cô chỉ nằm sát mép giường, cách anh khá xa. Trong bóng tối, anh trở mình, kéo cô vào lòng, cả người cô lập tức được bao bọc trong làn hơi ấm.
Sống chung với anh, nếu như vậy cũng có thể coi là sống chung, trước giờ anh luôn giữ thế chủ động. Có lúc cô cũng không hiểu chính mình, sao cô có thể chấp nhận chuyện đó, mà còn chấp nhận một cách tự nhiên như vậy. Bản thân cô cũng không còn là cô nữ sinh vừa rời ghế nhà trường, từng thấy, từng nghe không ít những cuộc tình vội vã. Trong xã hội hiện đại này, người ta dường như sống đơn giản, gấp gáp hơn, hợp thì đến, không hợp thì tan, không quá câu nệ. Cô vẫn nghĩ mình không có tư tưởng thời thượng như vậy, nhưng không ngờ chính mình cũng bị cuốn lên chuyến xe thời thượng đó.
Đương nhiên cô biết, Giang thiếu không chỉ có một người tình là cô, mấy lần, khi đang ở bên nhau, các giai nhân vẫn không ngừng gọi điện, cũng có vài lần, anh nghe xong là đi. Cô cũng tự biết mình không có bản lĩnh để Giang thiếu chỉ vì một mình cô mà từ bỏ cả một khu rừng xanh tốt như vậy.
Trong phim truyền hình hay tiểu thuyết, chuyện những chàng công tử hào hoa có thể vì thiếu nữ mình yêu mà chấm dứt cuộc sống phong lưu, chung thủy sống với cô ta suốt đời chỉ có thể lừa được các thiếu nữ tuổi teen. Tuy nhiên trên đời cũng không hẳn không có những mối tình như vậy, nhưng hiếm như sao buổi sớm, nếu thực sự có một người như thế, đúng là còn sung sướng hơn trúng số độc đắc, nhất định phải giết bò, mổ dê tế thần. Cho nên, cô và anh được đến đâu hay đến đó, cô không muốn nghĩ nhiều.
Giang thiếu chi tiêu rất hào phóng, nhưng hầu như cô không bao giờ để ý. Một hôm dọn dẹp nhà cửa mới phát hiện anh có mua cho mấy món quà, gồm đồ trang sức đắt tiền, váy áo, túi xách hàng hiệu... Khi mang đến anh cũng chẳng nói, vứt vào một góc nào đó, mấy ngày sau cô mới phát hiện. Có tiền kể cũng thật tốt, một bộ váy áo, một món đồ trang sức có thể bằng một tháng hoặc nửa tháng lương của cô, còn chiếc túi xách hàng hiệu kia, tuy không có tiền mua nhưng cô biết, đó là của một nhãn hiệu nổi tiếng, số lượng có hạn, không phải ai cũng mua được, huống hồ một nhân viên làm công ăn lương bình thường như cô. Tử Mặc dù thích tiền nhưng chắc chắn không tham. Những thứ đó, cô biết mình không mua nổi nên cũng không muốn đem khoe khoang để mọi người bàn tán, miệng lưỡi thiên hạ rốt cuộc vẫn rất đáng sợ, nếu đầu không to, tốt nhất không nên đội chiếc mũ lớn.
Chương 2: Chỉ muốn dựa vào em
Hoa nở hoa tàn, gió cuốn mây trôi, thì ra chỉ trong khoảnh khắc. Thì ra không thể cưỡng lại khoảnh khắc này.
Do cách thành phố quê nhà rất xa, một năm có khi cũng không về được hai lần, cho nên ngay từ thời đi học cô đã tự đặt cho mình một quy ước, thứ Bảy hằng tuần đều gọi điện cho mẹ, một là để mẹ con đỡ nhớ nhau, hai là tự giác cống hiến cho sự nghiệp bưu chính của nước nhà, có lẽ ở một mức độ nho nhỏ nào đó có thể thúc đẩy không phẩy không không không bao nhiêu phần trăm tăng trưởng kinh tế quốc dân...
Hôm nay nói chuyện điện thoại, mẹ cô lại càng thao thao bất tuyệt. Hôm nay thái độ của mẹ chỉ có thể diễn tả bằng cụm từ “chắc như đinh đóng cột”. Nói thẳng ra, chỉ là thông báo với cô có một người đồng hương tên gì đó, con nhà này nhà nọ cũng làm việc ở Bắc Kinh, mẹ đã cho người ta số điện thoại của cô, có cơ hội nên liên lạc tìm hiểu nhau, nếu không thì có việc gì cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau. Rõ ràng đây một hình thức xem mặt biến tướng....