Để đổi lấy một thứ cũng phai nhạt theo ngày tháng
Thôi, thôi hãy về đi
Hỡi chàng trai yếu đuối
Cứu lấy thân mình
Bỏ mặc người yêu
Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả
Tình yêu và đau khổ
Ta sẽ xóa đi nỗi đau của ngươi hôm nay
Ta sẽ xóa đi tình yêu của ngươi bây giờ
Cớ chi lại thi gan với thời gian
Chỉ một đời thôi rồi ngươi cũng không còn gì cả
Tình yêu cũng chỉ một đời thôi
Sông núi cao xa vượt qua không ngại
Thời gian trôi mải miết theo nổi không
Hãy sống cuộc sống của ngươi đi
Coi tình yêu chỉ là một trò vui trong đời
Như bao nhiêu thứ tầm thường khác
Như cây cỏ, như mây gió
Chúng lụi tàn trong dòng chảy thời gian
Người vợ đã yếu lắm rồi
Hãy quay về đi
Hỡi kẻ không biết lượng sức mình
Về mà nhìn nàng lần cuối
Kẻo không còn kịp nữa đâu."
Hù dọa xong, thần Bạch Dương cười ha hả, vang cả núi rừng, đất đai rung chuyển. Nhưng dù cho ngài có có nói gì, bằng ý chí sắt thép, anh đều vượt qua hết để cuối cùng cũng đến nơi.
Đúng như lời thần y nói, ở đây có một loài cây rất lạ, lá xanh đậm, mọc um tùm, cao phía trên cũng thấy mà thấp dưới đất cũng thấy, mọc ở khắp nơi trên đỉnh núi, nhưng không có hoa. Anh bèn tiến đến, bên một bụi cây khá cao và ngước lên hỏi nó:
- Cây ơi, xin cho ta một đóa hoa để đem về cho vợ ta ngửi mà khỏi bệnh, cây nhé.
Cái cây rung rinh cành lá, xào xạc trả lời anh:
- Không cho, không cho.
Anh bất ngờ vì thái độ của cái cây không giống như những gì mình nghĩ là sẽ chào đón và ra hoa cho mình ngay khi mình cầu xin. Anh năn nỉ nó mãi vẫn không được nên bèn lân la làm quen:
- Cây ơi, cây tên gì?
- Không có tên. – cái cây kiêu kỳ đáp.
- Thế cây có muốn một cái tên không, nếu cây cho ta hoa, ta sẽ đặt tên cho.
- Không thèm.
- Cây mà không có tên thì người ta làm sao biết để gọi, không gọi thì có đẹp cũng làm sao thành danh được.
- Ai thèm.
Nói hoài mà cây không chịu cho hoa, chẳng biết làm thế nào, chàng trai buồn bã, ngồi dưới gốc của nó mà khóc. Cây thấy thế mới hỏi thì anh kể rõ sự tình, bất chợt anh nhớ tới lời của vị thần y là cái cây này sẽ trổ hoa cho người nào yêu chí thành và sẵn sàng hy sinh vì người khác. Anh liền quay lại nó với nói rằng:
- Cây ơi, ta yêu vợ ta nhiều lắm…
Mới nói đến thế thì cái cây lại rung rinh, từ trong đám lá xanh um tùm, một chiếc nụ được kết thành và lộ ra, từ từ nở một đóa hoa có màu đỏ thắm tuyệt đẹp và hương thơm ngây ngất. Cây bảo anh hãy bứt lấy cành hoa và đem về chữa bệnh cho vợ đi, nó cũng không quên dặn anh là nội trong bảy ngày phải về đến nơi còn không thì hương thơm sẽ bay hết, không chữa được bệnh nữa. Anh cầm cành hoa trên tay, cảm ơn cây và vội vã trở về. Đường xuống núi còn khó khăn hơn leo lên nhiều vì sức của anh đã cạn lắm mà lại còn bị Bạch Dương làm khó thêm nữa.
Về phần thần thời gian, thấy người chồng vì yêu vợ mà không quản ngại gian khó nên ghét lắm. Ngài ngẫm nghĩ:
- Cái thằng này coi thân thể tầm thường như vậy mà khi yêu thì có thể trở thành một kẻ bền bỉ đến thế kia nên ta không thể đánh giá thấp được. Bảy ngày có thể đủ lâu để chia lìa chúng nó nhưng mình phải làm cái gì đấy để đảm bảo là nó không khiến mình sửng sốt nữa.
Nghĩ thế, thần thời gian gọi thêm thần chết và các thần khác trợ giúp. Chư thần nhiều khi tàn nhẫn thế đấy, vì một cuộc hơn thua mà không màng đến sinh linh.
Đường về của người chồng, đèo dốc dường như dốc hơn, trời nóng thiêu đốt hơn, mây phủ dày đặc hơn, sương đêm buốt giá hơn đến nỗi tê cóng hết cả đầu óc. Ban ngày, thần mặt trời sà xuống khiến sông suối bốc hơi hết thảy, cây cối cháy khô làm anh không còn nước để uống, không còn trái để ăn. Chiều về, thần mây giũ rét mướt khắp núi, phủ hết lối đi rồi quấn lấy thân anh mỉa mai:
"Ô kìa chàng trai bé nhỏ
Sống trên dương thế có chán không
Bởi những thứ các người cho là mãi mãi
Cũng chẳng vượt qua được thời gian
Trớ trêu thay."
Đêm đến thần gió bay tới thổi buốt giá vào tai anh vù vù:
"Tôi nghiệp chàng quá người con trai chung tình
Hy sinh vì người yêu chẳng thiết thân mình
Nhưng thời gian sắp hết sẽ chia lìa đôi lứa
Một đi một ở lại thì tình yêu còn là gì."
Lần lần vì quá mệt, chạy không nổi nữa nên anh đi, sắp xuống được núi thì đi cũng không nổi, anh bèn lê đôi chân rệu rã, máu rỉ ra từ những vết thương do leo đèo vượt suối không ngừng nghỉ bao ngày qua. Gần hết bảy ngày mà vẫn chưa thể về đến nhà, anh gục xuống khi sức đã tàn, lực đã kiệt. Thần chết bay đến thủ thỉ bên tai anh:
"Thôi rồi chàng trai đáng thương ơi
Tiếc cho chàng thắng được cả không gian
Qua được sương đêm lạnh thấu xương tủy
Xuyên được mây mù che hết lối đi
Mồ hôi chàng làm mặt trời phải nể phục
Bước chân chàng khiến sông núi phải khiêm nhường
Nhưng vẫn không kịp chàng ơi
Nàng đang hấp hối
Mà chàng thì đã kiệt sức rồi
Thời gian trôi nhanh quá
Kẻ chung tình đành bỏ mạng nơi đây."
Vừa dứt lời, thần chết đưa lưỡi hái ra định móc linh hồn chàng trai theo mình về, kết liễu đời anh. Nhưng lúc suýt chạm vào thì lưỡi hái của thần chết bỗng phải thụt lại. Thiên Bình từ trên cao bay xuống, mang theo sinh khí tới khiến thần chết ấm áp một cách không thể chịu được.
"Bậc thần linh tàn nhẫn ra tay
Sức người làm sao đọ nổi
Muốn biết xem thời gian ghê gớm làm sao
Hãy trông xem tình yêu mạnh mẽ thế nào."
Thần tình yêu cuối cùng cũng phải ra mặt, ngài nói những lời trên như một cách gián tiếp đáp lại thách thức của thần thời gian và ngụ ý rằng nếu có thứ gì có thể làm đối thủ của thời gian thì đó chính là tình yêu. Tiếp, Thiên Bình cáo cuộc thần thời gian gian lận:
- Bạch Dương vốn là thần linh mà lại chơi không công bằng khi đọ sức. Đã muốn thử xem ta với ngài ai mạnh hơn ai mà lại lôi cả chư thần khác vào giúp, nào là thần không gian, thần sông, thần núi, thần mây, thần gió, thần chết…. đem con người ra làm trò vui, dùng thủ đoạn để giành lợi thế. Vừa tàn nhẫn lại còn bất chấp luật. Nếu vậy, ta không thể chỉ đứng nhìn.
Nói xong, Thiên Bình cuối xuống nơi chàng trai đang nằm chờ chết mà trên tay vẫn cầm chặt cành hoa, ngài nâng chàng trai dậy, thổi sinh khí vào thân thể anh và bảo:
- Vì cảm động trước tình yêu của chàng dành cho vợ mình, ta cho chàng một phép để nuôi đóa hoa này, mong cho nó vẫn còn hương thơm khi chàng về tới nơi trong trường hợp còn về kịp. Nhưng chàng phải chịu đau đớn.
Người chồng chấp nhận. Xong, thần Thiên Bình bảo anh nắm chặt cành hoa lại. Anh làm theo và chao ôi, bàn tay bỗng thấy đau đớn như bị nhiều chiếc gai nhọn đâm vào. Đó chính là gai mọc ra từ thân của cành hoa, nó sẽ tươi chừng nào anh còn sống vì nó hút máu trên tay anh để tỏa hương. Phép của thần tình yêu không dễ chịu như tên gọi của ngài. Nhờ những chiếc gai, cành hoa gắn chặt thân mình vào bàn tay anh, còn anh thì với chút sinh khí của thần tình yêu vừa ban lúc nãy đã cố gượng dậy, chạy nhanh về nhà.
Về đến nơi, chàng trai đem đóa hoa cho người vợ đang hấp hối ngửi. Mùi hương của đóa hoa lập tức chữa lành bệnh cho người vợ, sức lực của nàng dần dần hồi phục. Tiếc thay, sức ấy chính là sinh lực của người chồng, lúc nàng khỏe lại hoàn toàn thì cũng là lúc sức của người chồng tàn lụi. Chàng trai chết bên người vợ thân yêu của mình. Trên tay anh, cành hoa với những chiếc gai nhọn vẫn còn đó. Người vợ đau đớn khôn nguôi và nhớ thương chồng đến nỗi không nỡ rời xa, nàng ôm thân xác của anh ngồi miết trong vườn nhà, ai bảo gì cũng không đoái hoài. Dần dần, nàng cũng chết. Mọi