watch sexy videos at nza-vids!

Wap doc truyen mien phi cho dien thoai

Wap Đọc Truyện Online Miễn Phí

Truyen3S.SexTGem.Com
* Danh ngôn tình yêu:
Game Tuyển Chọn
army Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
game iWin HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
game Phong Vân Truyền Kỳ
game Avatar HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
game iOnline - Chơi Bài Đậm Chất Dân Gian
» »
avatar

Siết chặt…MƯA


Sóng hát. Món quà từ anh.


“  Tới một nơi.” Khi tin nhắn được gửi tới 5h27’ chỉ vỏn vẹn ba từ, thật đúng với phong cách của anh, cô đang cắm cúi làm bài tập Lý, nhưng toàn trang vở chỉ ghi tên một người, vô thức nhìn đăm đăm chiếc điên thoại đen ngòm. Vội vàng thay quần áo, thấy không đẹp, cô lại thay bộ khác, đến nơi đã hơn 6h, đúng lúc mặt trời đang buông, nhuộm một màu vàng rực. Cô kéo tay anh chạy tới bờ biển, bắt hai tay thành cái loa, hét lớn: “AAAAAAAA!!!” Âm thanh vang vọng ra xa ảnh hưởng tới những hành khách đang vui chơi, nhận thấy rất nhiều ánh mắt đang đổ hướng về mình, thế là, vội vàng nắm tay anh chạy đi, men theo bờ biển, đạp lên từng con sóng xô, hứng lấy từng đợt gió mạnh mẽ , mang tiếng cười của cô và anh đi xa… xa mãi… Ngả tối, cả cô và anh đều ướt đẫm, nhìn nhau cười ngộ nghĩnh. Cảm nhận hôm nay anh đặc biệt vui, niềm vui đó truyền lây sang cô, nên cô thích nhìn anh hơn bao giờ hết: thoải mái, phóng khoáng. Ngắm nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của anh, mái tóc đen gọn gàng, vầng trán cao kiên nghị, đôi mắt hay nheo lại nhưng lại không nhỏ, sống mũi cao thẳng tắp, bờ môi mím thành đường thẳng chỉ nhếch lên hờ hững, …. một dòng điện chạy qua làm cô run rẩy, thôi nhìn anh, cô ép tầm mắt mình phóng ra xa, biển đẹp quá!! Chợt, một thứ kim loại lành lạnh va vào chân cô, cô vô tình nhìn xuống… là lắc chân. Trong ánh sáng mờ ảo, từng hạt cườm phát ra màu sắc tựa như nước biển, một màu xanh dìu dịu. Hóa ra…anh vẫn nhớ cô thích màu này, hóa ra anh biết… sinh nhật lần thứ 18 của cô…. Cô co chân lên làm điểm tựa, nhìn anh chăm chú, có thể xem như… tâm trạng hôm nay của anh… là vì cô không?


 


 Bị thương nhỏ thôi mà…


 


Một ngày, trong lúc vào bếp thái hoa quả, cô bị đứt tay…. Vốn chẳng có chuyện gì to tát, nhưng nguyên nhân dẫn đến nó… Chẳng qua cô chỉ nhón chân lấy con dao nhỏ trên kệ cao xuống, nhưng không ngờ lại bị lưỡi dao nhọn đâm vào ngón tay giữa, rất xót… Đối mặt với những tình huống bất ngờ như vậy, cô luôn thờ ơ, không hốt hoảng, không la ó, chỉ đơn giản nhúng tay vào nước, đợi ít phút, rồi tiếp tục làm việc. Xong công việc cũng đã quá trưa, cô xin phép bố mẹ ra ngoài có chút chuyện, bố mẹ cô tuy hiền nhưng rất quan tâm con cái, nên lại hỏi địa điểm, với ai, mấy giờ về. Cô khai thật, vì đơn giản cô nghĩ thế. Đến quán kem rồi, trên đầu cô vẫn còn ong ong lời nhắc nhở của bố: “ Bố biết con buồn, nhưng con phải phấn chấn lên. Năm nay cuối cấp rồi, con cần phải thi đại học….” Một mùi hương quen thuộc xộc đến khứu giác của cô, cô mỉm cười, anh đến rồi à? Anh “ ừ” nhẹ một tiếng, đẩy cốc kem trước mặt cô, anh biết cô đang bận suy nghĩ chuyện gì đó nên quên mất, ra hiệu bảo cô ăn đi. Cô thúc một thìa kem to tướng  bỏ vào miệng thì thấy anh nhăn mặt, sao lại thế? Cô chớp chớp mắt nhìn anh không hiểu, dần nhận thấy có thứ dung dịch nhỏ giọt qua kẽ tay, cô không dám nhìn anh, chỉ khẽ nói: “ Bị thương một chút…” Chưa đợi cô nói hết câu, anh đã kéo ghế ngồi bên cạnh, lấy miếng giấy lau nhẹ chỗ máu, bóc miếng băng cá nhân dán cho cô, vẻ mặt rất chuyên tâm. Cô chú ý tới ngón trỏ của anh, cũng có một lớp băng cá nhân vừa mới dán… Tự nhiên cô bật cười, cô bị ngón giữa tay phải, anh bị ngón trỏ tay trái… rất thú vị! Một cái cốc rơi nhẹ vào đầu cô, là anh: “ Ngốc! Nghĩ gì thế?” Cô lắc đầu không nói, chỉ đỏ mặt… Lại im lặng… Khi cô ăn một nửa cốc kem thứ hai, anh bảo có chút chuyện cần ra ngoài, cô vâng một tiếng ngoan ngoãn, tiếp tục ăn… Khoảng nửa tiếng sau, anh mới tiến vào…


 


Ai hiểu cho cô? Vì cô… không đủ tư cách…


 


Khi cô rời quán đã là chiều muộn, bỗng dưng trời lại mưa. Anh nhất định đòi đưa cô về, cô nhất quyết từ chối. “ Thương lượng” một hồi lâu, anh xuống nước, chạy đi mua ô cho cô, màu xanh biển trong suốt… rồi nhìn cô đi bộ khuất ngõ mới nghe thấy tiếng anh khởi động xe. Cô rẽ sang ngả khác, chưa muốn về nhà, chầm chậm đi. Mưa rả rích… cô đón lấy từng giọt mưa, chúng thi nhau rớt trong lòng bàn tay cô nghe tách tách, tưởng chừng như mình đã nắm giữ được chúng. Cô không nghe lời anh, sập ô xuống, một mình đi trong mưa. Cô thích thế! Rồi cô chợt nghĩ, tháng năm không chờ đợi một ai, mới ngày nào đó cô còn nói ghét hè mà giờ đã sang thu, là mùa cô yêu thích nhất! Mùa yêu của cô đã đem đến cho cô 2 người quan trọng, đó là Lenki… và anh, trùng hợp đến thế! Ngày đầu tiên bắt đầu quan hệ tình bạn của họ, cũng là mùa thu, lúc ấy cô còn rất bé, chưa biết nhớ, nên không biết nguyên do, sau này cô chỉ nghe mẹ kể lại… Còn, ngày đầu tiên bắt đầu mối quan hệ với anh, cô nhớ rất rõ. Mỗi chiều mưa tầm tã, người con trai ấy luôn đều đặn ngồi một bàn với cô, mặc cho cô không nói, anh cũng im lặng, dần dần tạo cho cô một cảm giác yên bình, muốn dựa dẫm vào anh. Anh luôn là người đến chỗ hẹn đầu tiên, và sẽ nhìn theo sau bóng cô đến tận nhà. Cô nghĩ, nếu một ngày cô đến mà không thấy anh, cô cũng sẽ quay đầu lại, xem như mình là người không đến. Nhưng, điều- trong- suy- nghĩ  đó… chưa một lần đến với cô … Đôi lúc cô cũng hoài nghi, tại sao anh lại phải mệt mỏi đến vậy, phải quan tâm tới một cô gái mưa nắng thất thường như cô? Nhưng, chưa bao giờ cô nghĩ, anh lợi dụng cô, vì đơn giản… cô không đáng để anh lợi dụng. Cô đã giả vờ hỏi anh, tại sao anh lại hiểu cô đến vậy, anh biết cô thích gì ghét gì, biết cách làm cô vui, đưa cô đến nơi mà cô thích, và biết cả… sinh nhật cô? Thực ra từ lâu cô đã biết câu trả lời, nhưng lại nhẫn tâm giấu anh, vì muốn anh tự phơi bày bản thân, rằng anh làm như vậy không hề tình nguyện, anh làm vậy chỉ để trả ơn một- người- bạn của cô, người bạn đó đã nhờ vả anh chăm sóc cô, không muốn để cô phải một mình . Lúc đó, chắc chắn, chỉ cần anh nói, cô sẽ trả anh về nơi anh- thuộc- về. Có tới hai người ngoài bố mẹ ra yêu thương cô đến vậy, cô còn mong chờ hão huyền gì nữa? Ngừơi đáng trách là cô, vì cô quá yếu đuối, quá mong manh nên không phải là đối tượng để họ nói ra suy nghĩ, để họ thẳng thắn nói với cô mà không dè dặt. Điều cô cần, ai có thể cho cô đây? Cô nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn, cùng với những âm thanh chói tai trên bầu trời đen kịt, lập tức một cơn mưa lạnh phủ tới khiến cô rùng mình, cô thực sự… rất mệt mỏi. Dựa vào bức tường của một quán ăn nổi tiếng, cô khó khăn ngồi thụp xuống, thò vào túi áo khoác lấy ra một thứ mà cô đã trộm được… từ anh. Bức ảnh nhẹ tênh, nhưng bàn tay cô lại run rẩy dùng chút sức lực cuối cùng, sờ vào chân dung một người… Một cô gái thanh tú với tóc mái ngang  dài chấm đuôi, mắt cười ẩn chứa sau gọng kính đen , cái mũi nhỏ, chỉ cười nhẹ nhưng lại xuất hiện hai lúm đồng tiền sâu hoắm.  Cô cười lạnh … giống cô đến thế sao? Giống đến mức khiến một người lạnh lùng như anh lại phải chịu đựng một đứa như cô, giống đến mức khiến anh phải hoãn chuyến bay của 3 tiếng trước chỉ để ngồi nhìn cô ăn kem, giống đến mức khi anh bị mất ví cũng không nghi ngờ người trộm nó là cô… Cái này…cô không cần trả lại anh… vì cô biết, anh thường sử dụng tiền bằng thẻ tín dụng… vì cô đã biết… có một thứ anh trân trọng hơn, anh cất giữ nó vào một cái ví riêng trống rỗng, trong đó là cả thế giới của anh… Lúc đó, thực sự cô rất muốn dừng lại động tác ăn kem máy móc của mình, rồi hét lên với anh, tai sao lại thế? Tại sao anh không thấy rằng ngoài đôi mắt này, cặp kính này, nụ cười này, cô và người đó căn bản không giống nhau, tại sao anh lại không thấy, tại sao anh lại đối xử với cô như thế? Cô không hề giống cô ấy… không giống… Ánh đèn đường hắt lên hình bóng nhỏ bé của cô, một ngừơi con gái sũng nước ngồi co ro trước một hiệu phố xa hoa càng tăng thêm tính tương phản. Không được, cô phải đi tìm anh, phải hỏi rõ anh, tại sao anh lại xem cô… là người em gái đã mất rất lâu của mình, cô phải đi tìm anh…  Cô chạy ra đường lớn, điên cuồng gọi tên anh, đến khi giọng đã khản đặc, mặc kệ ánh mắt thương hại và những lời can ngăn của khách qua đường, cô chỉ cần anh. Cô nghe thấy có tiếng thắng xe gấp gáp, nhuộm bóng cô thảm hại trong ánh đèn ô tô chói mắt, hình như một người đàn ông trung niên béo phệ tiến gần chỗ cô, nâng cánh tay mềm nhũn của cô, đôn hậu hỏi han, xung quanh là những lời đàm tiếu về cô… Không, không phải… dù cho họ có đến hàng chục người, cũng không thể sánh được một mình anh. Cô nhìn những con người xa lạ vây xung quanh mình, không thấy anh. Anh đâu rồi.. đâu rồi… Cô vùng vẫy thoát ra cái vòng tròn nghẹt thở đó, lại chạy về phía trước… nhưng đi mãi… gọi mãi… cô vẫn không tìm thấy anh. Không biết đây là đâu, cô bị vấp vào một thanh chắn ở bên đường, ngã dúi về phía trước, lòng bàn tay và chân chà xát mạnh ở mặt đường. Đau quá… cô không thể đứng dậy nổi nữa, những giọt nước mắt kia hòa lẫn với tiếng mưa không ngớt, tạo ra tiếng khóc xé lòng. Nỗi đau này, có thể đau hơn nỗi đau ở trong tim cô không? Rõ ràng… cô đã tự dối mình gạt người. Chỉ mình cô huyễn hoặc, rằng ít- nhất, anh có tình cảm đặc biệt với cô. Cô đã cố chấp bỏ qua ánh mắt đó của anh, ánh mắt tĩnh lặng nhìn cô luôn đầy sự ấm áp, bao dung, chiều chuộng, trân trọng và… không có gì hơn… Ngay từ lúc đầu, mình cô đơn phương nghĩ như thế. Vậy thì … cô lấy tư cách gì chất vấn sự im lặng đó của anh, cô lấy thân phận gì để ép buộc anh nói ra suy nghĩ thật của mình, cô dựa vào cái gì để chà đạp tình cảm của anh bằng những lời nói đáng ghét kia, cô dựa vào thứ gì để đẩy anh ra xa và rồi muốn anh quay lại… cô có tư cách gì… anh yêu em gái anh đến thế… Hóa ra,  ngay từ đầu,  tình yêu của cô, tình yêu đầu tiên của cô… chưa kịp nở rộ, đã định sẵn ngày phải úa tàn…

...
« Trước12345Sau »
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 41090752
Visits Today: 81488
This Week: 81488
This Month: 6906100

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Link:
BBcode:
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Ngôi sao phương Đông
» Chỉ là chênh vênh
» Chồng xấu
» Siết chặt…MƯA
» Câu chuyện của những lá thư
» Em muốn yêu ai đó thật lâu, thật lâu…
» Nếu yêu nhau bằng thói quen
» Bạn gái của người tình
12»
Bài viết ngẫu nhiên
₪ Liên Hệ - Hỗ Trợ
Phone:0962.676.913[SMS]
Liên Hệ:Báo Lỗi - Góp Ý
Design by Ngọc Công Pro™
Truyen3S.SexTGem.Com
Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 0%
Wap HayWap Hay
DMCA.com Protection Statusfree auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Exchange Service