watch sexy videos at nza-vids!

Wap doc truyen mien phi cho dien thoai

Wap Đọc Truyện Online Miễn Phí

Truyen3S.SexTGem.Com
* Danh ngôn tình yêu:
Game Tuyển Chọn
army Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
game iWin HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
game Phong Vân Truyền Kỳ
game Avatar HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
game iOnline - Chơi Bài Đậm Chất Dân Gian
» »
avatar

Siết chặt…MƯA


Hoàng hôn. Cuộc nói chuyện không tưởng.


“ Em muốn đi tản bộ… cùng anh… được không?” Câu nói nhẹ bẫng tưởng chừng như không có trọng lượng vang lên trong không khí ồn ào náo nhiệt của một quán kem đông khách. Chỉ mình anh nghe thấy, giọng nói tựa như một trang giấy trắng mỏng manh ấy len lỏi vào sâu từng tế bào của anh, có lẽ, sau câu nói này, một chuỗi ngày dài sống vì quá khứ của cả cô, và anh… sẽ kết thúc.


Nắng chiều ít ỏi sau những ngày mưa tầm tã như rót mật trong từng đám mây trôi bồng bềnh trên cao, có lẽ chỉ ít phút nữa thôi, cô sẽ có thể nhìn thấy ánh hoàng hôn dần buông phía bên kia trời. Cô luôn thích hoàng hôn,và ghét bình minh, kì lạ! Cô tham lam hứng lấy những đợt gió mạnh mẽ ùa về, ép chân mình tiến về phía trước, buông thả từng ngọn gió cuốn mái tóc xõa dài khẽ bay bay, miệng ngâm nga một câu hát mà cô rất  thích: không vì tôi yêu bạn, mà bây giờ bạn sẽ hiện ra ngay trước mắt tôi… Đằng sau không còn vang tiếng bước chân, cô bật cười tự trào, sẽ chẳng một ai tình nguyện chờ cô ở phía sau mãi mãi, con đường ẩm ướt này luôn chỉ còn mình cô. Cố ép những dòng lệ chực tuôn rơi vào trong, cô mới mỉm cười quay lại, bước dần về phía anh. Khi khoảng cách giữa  cô và anh ở rất gần, thậm chí nếu ngước mắt lên, cô sẽ thấy hình bóng nhỏ xíu của mình phản chiếu trên đồng tử của anh, khóe miệng cô nhếch ra rộng hơn, nhìn anh chăm chú: “ Lenki thực sự rất đẹp, mái tóc xoăn tự nhiên luôn bồng bềnh, đôi mắt đen láy nhưng không tròn, cái miệng chúm chím hay cưi. Chơi với nhau cũng đưc 12 năm, nhưng đôi lúc, em cũng thấy ghen tỵ với cậu ấy…” Cô cười cười, thôi nhìn anh, rồi ngội thụp xuống đất, kéo cả tay anh, ý rất rõ. Anh im lặng ngồi xuống, nhìn cô, cô đều biết.” Cậu ta thực sự rất lém lỉnh, em đã bị cậu ta lừa nhiều lần, nhưng em luôn là người xuống nước đầu tiên, em ngốc quá phải không?” Cô lại quay qua nhìn anh, anh vẫn im lặng nhìn về phía trước: “ Gần đây nhất, em đã ăn trọn một quả lừa của nó, nó bảo, mình sẽ về nhanh thôi, chỉ khoảng 1, 2 năm gì gì đó… em đã tin. Hôm nó đi, em không tiễn, vì trực giác của em mách bảo, lần đi Úc với chú Hoàng lần này, nó… sẽ không trở về nữa. Em đã cá cược với bản thân, nếu em đến tìm nó, đồng nghĩa với viêc suy đoán của em không hề sai, nên… em không thể đi…” Nụ cười giữ trên khóe môi đã méo mó đến xấu tệ, nhưng cô vẫn kiên trì kể tiếp: “ Đáng lẽ, em nên cảm thấy may mắn mới đúng…. sinh ra trong một gia đình hoàn toàn bình thường, bố mẹ chiều chuộng, em thích cái gì, họ đều cố gắng để mua… Còn nó, giàu thì sao chứ. Đằng sau nụời thiên thần đó, là cả một sự đổ vỡ, một sự đổ vỡ trong hôn nhân, nó phải trốn chạy người mẹ kia, người mẹ tàn nhẫn…” Cô cúi gằm mặt trên đầu gối , nghịch nghịch hòn đá nhỏ nằm trên đường, cảnh vật bỗng chốc mờ đi, từng giọt, từng giọt nước khẽ rớt trên mu bàn tay đang vẽ nghuệch ngoạc của cô… Có lẽ, vì trời không mưa, nên… hôm đó, cô đã nói rất nhiều, bước đầu bù đắp cho những tháng ngày lặng lẽ kia, và, cũng là lần đầu tiên, cô dám nhìn thẳng vào mắt anh, không kiêng nể…


 


Mùa đông năm đó , cô nghĩ mình đã tiếp nhận nó một cách khá trọn vẹn, vì cô không hề đơn độc, vì cô… còn có anh…


Xuân. Và” tỏa nắng”.


Thấm thoắt đông qua, xuân tới. Cô thì vẫn mãi lưu luyến mùa thu. Vì thu có lúc ấm áp cũng có lúc se lạnh, cô yêu chính sự đa dạng của nó. Có mùa thu, người ta sẽ thấy một  cô gái nhỏ bé luôn yêu đời, miệng khẽ hát, và đếm từng chiếc lá vàng khô dẫm trên đường mòn. Còn xuân, đối với cô, chẳng có gì đặc biệt, cùng lắm lại đi chúc tết họ hàng, tảo mộ, mở hội gia đình,… Những công việc tẻ nhạt! Ngoài ra, còn có thể hẹn bạn bè, trêu đùa những câu chuyên phiếm, đi xa du lịch… nhưng… cô không có bạn…. chỉ có Lenki… và anh. Người con trai đó, rất đặc biệt! Anh thường đi sau cô, lặng lẽ, cô đi 3 bước, anh tiến 1 bước, chờ cô đi hết một đoạn đường dài, sẽ tự động quay lại phía anh, đối mặt với anh. Lúc đó, tay anh vẫn ung dung đút vào túi quần, nhìn cô bằng ánh mắt thầm trầm nhưng không giấu nổi tia ấm áp trong đó, khóe miệng chỉ nhếch lên một đường cong hờ hững, xen một chút bất cần, dường như đã tiên liệu từ trước, rằng cô nhất định sẽ nghoảnh lại. Anh không hay cười, chỉ giữ cho mình một bộ mặt lạnh lùng, nhưng khi anh cười sẽ để lộ hàm răng trắng bóc và thẳng tắp, trông đẹp trai hơn hẳn… người ta nói, đó là một nụ cười “ tỏa nắng”. Cô đã một lần được chứng kiến nụ cười đó của anh, thật ra, cô không nhớ anh cười đẹp tới cỡ nào, cũng chẳng nghĩ ra nổi một nguyên nhân sâu sắc đã dẫn tới nụ cười đó , mà chỉ biết một điều, nụ cười ấy làm không khí xung quanh cô lập tức đóng băng, còn cô, ngây ngốc chớp mắt nhìn anh, rồi về đêm không ngủ được. Lần đầu gặp anh đến nay cũng gần nửa năm, nhưng chưa đủ để cô hiểu anh, và… chưa đủ để một lần được nói- chuyện- tử- tế  cùng nhau. Lúc trước, cô và anh chỉ “ sáu mắt” nhìn nhau, vì cô không nói, anh cũng không lên tiếng, cứ thế lặng lẽ, cô và anh giống như 2 nhân vật chính diễn một vở kịch câm,dường như ai lên tiếng trước, sẽ là người thua cuộc. Còn bây giờ, cô nói thay cả phần anh, anh chỉ đồng ý, “ ừ”, “ được” rồi lập tức đưa cô đi những nơi mà cô muốn đến, không chút do dự. Cô muốn được ngắm ánh hoàng hôn trên núi, anh sẽ lái chiếc xe phân khối lớn đến tận nhà đưa cô đi, và cô sẽ kể chuyện về Lenki khi ở sau lưng anh, rằng cô thấy nó qua một màn hình trông ốm hơn hẳn, đôi mắt trũng sâu không che nổi nét buồn bã, nhưng lại ép bản thân phải cười thật tươi, tỏ vẻ cuộc sống đang rất hạnh phúc, nó kể cho cô nghe những người bạn  mới quen, bảo rằng học tiếng Úc dễ hơn đậu đại học ở Hà Nội nhiều,… và như thường lệ, cô sẽ hỏi ý anh, dù cô chưa bao giờ được nghe câu trả lời đó: “ Ngốc lắm! Phải không anh?”  Đột nhiên, có tiếng nói: “ Giống em”, âm giọng không cao không thấp, nhờ cơn gió truyền thoang thoảng đến tai cô, khiến cô nhất thời nhăn mặt, khó hiểu, hay là mình nghe nhầm nhỉ…


Cô giận rồi… phải không?


Rồi hạ cũng sang, che kín mùa xuân không mấy vui vẻ của cô, nhưng cũng không hẳn là tồi tệ. Ve ẩn mình sau những tán lá kêu râm ran, in bóng cô lặng lẽ. Theo thói quen, cô thường ngồi ở nhà ngắm lại mình, hồi tưởng về tháng ngày qua, cô đã làm gì và hiểu gì? Tuy, Lenki và cô vẫn thường giữ liên lạc với nhau, mỗi tuần đều đặn 3 ngày tùy hứng, chuyện trò không biết mệt mỏi , nhưng, vẫn không thể lấp đầy chỗ trống đang mọc rễ trong cô. Thế nên, cô cần anh, rất rất cần anh. Cô cần anh mỗi buổi chiều tà, anh sẽ luôn đi phía sau cô, không chuyện trò, chỉ đơn giản cùng nhau đi trên một con đường trống trải, không xô bồ náo nhiệt, bước dài, bước ngắn. Lúc đó, cô sẽ thao thao bất tuyệt những chuyện trên trời dưới đất rồi tự cười ngớ ngẩn, còn anh, thỉnh thoảng xoa đầu cô, chịu nghe những câu chuyện thiếu muối đó, không ý kiến. Cô nhớ có một lần, hai người ngồi bệt xuống đất ngắm hoàng hôn, anh chủ động hỏi cô, tại sao ghét hè, cô đã ngây ra vài giây, rồi trả lời:“ Em ghét hè, hè nóng lắm, em sẽ không được đi nhiều nơi, mà phải chạy nhanh tránh nắng ấy chứ….” Ngừng một lát, nhìn anh, cô nói với giọng hoài nghi: “ Hình như, anh rất hiểu em, còn em…. Chẳng biết gì về anh cả, ngoài cái tên, phải không, Phong?” Đợi rất lâu như- đã- từng, cô đành đứng dậy phủi phủi quần chuẩn bị đi, bất ngờ một sức nóng đặc biệt truyền tới cổ tay cô , lực đủ mạnh làm cô nhói đau. Chạm mắt nhau vài giây, rất nhanh, anh lại bị thu hút bởi cảnh sắc trước mắt, cất giọng đều đều: “ Em chỉ cần biết, anh tên là Phong, có hai dòng máu Việt và Úc, anh về đây để thăm mẹ và một người, tốt với em, thế là đủ.” Cô dằn tay anh ra, bước vội …

...
« Trước12345Sau »
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 41096550
Visits Today: 87286
This Week: 87286
This Month: 6911898

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Link:
BBcode:
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Ngôi sao phương Đông
» Chỉ là chênh vênh
» Chồng xấu
» Siết chặt…MƯA
» Câu chuyện của những lá thư
» Em muốn yêu ai đó thật lâu, thật lâu…
» Nếu yêu nhau bằng thói quen
» Bạn gái của người tình
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Còn đau nghĩa là còn cảm giác với cuộc đời Còn đau nghĩa là còn cảm giác với cuộc đời
Này, người thứ 3, đã bao giờ chị cảm thấy có lỗi với tôi chưa? Này, người thứ 3, đã bao giờ chị cảm thấy có lỗi với tôi chưa?
Phải làm gì để anh biết em yêu anh? Phải làm gì để anh biết em yêu anh?
Làm vợ người ta Làm vợ người ta
Em, cô gái tôn thờ chủ nghĩa tự do Em, cô gái tôn thờ chủ nghĩa tự do
12»
₪ Liên Hệ - Hỗ Trợ
Phone:0962.676.913[SMS]
Liên Hệ:Báo Lỗi - Góp Ý
Design by Ngọc Công Pro™
Truyen3S.SexTGem.Com
Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 0%
Wap HayWap Hay
DMCA.com Protection Statusfree auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Exchange Service