.jpg)
|
[VP] Đẳng cấp Wapmaster
|
Cứ tưởng rằng đây chỉ là một mối tình của tuổi trẻ, sẽ chóng vánh quên như thời gian vẫn tàn nhẫn làm thế với ký ức, những kỷ niệm mặc dù đẹp nhưng một lúc nào đó sẽ trở thành hoài niệm xưa cũ mà thôi…
Linh kéo vali ra sân bay, đống hành lý lỉnh kỉnh và nặng trịch đeo sau lưng, vắt lên vai khiến cô loạng choạng mấy lần. Đến khu vực sảnh chờ, cô chọn đại một chiếc ghế gần nhất tính từ khoảng cách mình đang đứng, lặng lẽ ngồi xuống. Một cậu con trai cao lớn bảnh bao xách theo một chiếc túi nhỏ cũng ngồi xuống cách vài ba ghế. Nhìn thấy Linh quay sang, Phàm nhướn mày mỉm cười thay cho lời chào rồi lịch sự gật đầu.
Thầm cảm thán về vẻ đẹp trai có thể dọa chết người khác của nhân vật bên cạnh, chẳng mấy chốc có một đám con gái tụ lại gần chỗ hai người ngồi. Đám con gái nói chuyện ríu rít, cậu ấy chỉ cười, đôi lông mày rậm đầy nam tính thi thoảng hơi nhếch lên hưởng ứng.
-Suýt nữa quên, chỗ quà này bọn em tặng anh! Nhớ phải thường xuyên mặc nó đấy nhé!
Phàm lúng túng mỉm cười, gương mặt nam tính thoáng nét ngại ngùng, các cô gái đi cùng dường như nhận thấy ánh mắt dõi theo của Linh, quay sang một chút rồi sau đó lại nhanh chóng tíu tít liến thoắng trò chuyện cùng nhau. Linh nhìn thấy cậu ấy cười nhiều, nhưng thường ít khi mở miệng hòa vào chủ đề nói chuyện của bọn họ. Thi thoảng anh ấy trả lời ngắn gọn vài ba câu hỏi, rồi sau đó lại im lặng, chiếc áo sơ mi kẻ sọc làm nổi bật hình dáng cao lớn nhưng có chút lêu nghêu của anh. Trời nóng, mồ hôi rịn ra li ti phía sau lưng, Phàm vẫn kiên nhẫn nói chuyện với những cô gái xung quanh.
Đó là lần đầu tiên Linh gặp cậu ấy. Vẻ ấm áp ấy cho đến tận bây giờ cô vẫn chưa thể quên được. Đến nỗi cô có thể tự tin rằng, chỉ cần chạm mặt lần nữa là sẽ ngay lập tức nhận ra cậu ấy.
Một ánh sáng diệu kỳ khiến người ta vừa muốn tin, lại vừa không muốn tin rằng nó tồn tại. Hòa cùng với hiện thực phũ phàng mà con người vẫn phải đối diện hàng ngày. Những điều tốt đẹp sẽ không có lý do gì để một ngày ẩm ương nào đó, xuất hiện bên cạnh chúng ta.
Linh vẫn tin có một ngày cô sẽ gặp lại Phàm. Nhưng niềm tin ấy chỉ mơ hồ như thể một tâm niệm. Cô không chắc khi nào mình có thể gặp lại, cũng không chắc từ giờ cho đến lúc già có thể gặp lại người con trai ấy hay không. Một kiểu gặp gỡ chớp nhoáng thoáng qua, có thể xuất hiện nhiều lần trong đời, cơ hội trùng phùng quá mỏng manh và tốt nhất là nên quên đi. Nhưng Linh lại luôn nhớ đến…
Nhớ mãi rồi chẳng điều gì là thật nữa…
…
-Này Linh, mai em nhận đoàn đi Sa Pa nhé?
-Dạ? Mai ý ạ?
-Ừ, mai thằng Tuấn nó có việc bận đột xuất nên nó xin sếp lớn nghỉ rồi, em thay nhé?
-Nhưng mà mai…
-Đi nhé! Đi đấy, anh không biết đâu, làm gì còn ai nữa!
Thế là Linh lụi cụi, uể oải về nhà thu dọn đồ đạc. Cô mới chỉ đặt chân về Hà Nội cách đây vẻn vẹn 4 tiếng đồng hồ, còn chưa ngủ một giấc cho đã đời thì lại nhận lệnh đi tiếp. Giọng cằn nhằn của mẹ vọng vào từ phòng khách.
“Con gái con lứa, cứ đi tối ngày, nhà cứ như cái nhà trọ thôi!”.
Linh thở dài. Vốn dĩ cô quyết định làm trái nghề thế này cũng chỉ bởi sở thích cuồng chân thích du lịch. Thế nhưng sau khi chỉ có thể giới hạn đi đi lại lại một vài nơi, cô bắt đầu có cảm giác uể oải, những cảm nhận ban đầu đã thay thế bằng sự nhàm chán.
Thực ra, ước mơ là điều hoàn hảo, nhưng hiện thực là điều không tuyệt đối. Và hai điều này có thể tương đồng nhau một phần nhỏ, nhưng phần lớn còn lại sẽ là đối lập nhau.
Khi chúng ta phát hiện ra, thứ chúng ta vẫn đeo đuổi hóa ra nó có hình thù khác hoàn toàn với những gì chúng ta đã tưởng tượng trong đầu. Chúng ta bỗng dưng chống chếnh và lao đao vì hoang mang không biết mình đã lựa chọn đúng hay sai. Chúng ta bỗng nhiên cảm thấy hình như, chỉ là hình như thôi, mình đã lựa chọn sai lầm.
Chúng ta bắt đầu suy nghĩ về những từ kiểu như “nếu như”.
Nhưng chúng ta không biết làm gì để thay đổi, chỉ biết tiếp tục sống trong lưng chừng sự chịu đựng, chấp nhận nó như thể là một thứ bi kịch như vô vàn những bi kịch khác trong đời.
Lăn lộn suy nghĩ mãi rồi cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ, trong giấc mơ chắp vá lẫn lộn sáng tối xuất hiện hình ảnh nào đó quen thuộc lắm. Một cậu con trai có tấm lưng dài và bờ vai rộng rãi, dáng người hơi khom còn khuôn mặt thì Linh không tài nào nhớ nổi. Có lẽ là một người đã từng gặp gỡ, có lẽ là một người đã từng quen biết, hoặc cũng có thể là mối tình nào đó…
Vì đã từng rất nhớ, nhưng thời gian trôi qua lâu quá, nên cũng quên bớt đi rồi.
…
Anh tài xế đánh thức Linh nhắc cô xe đã dừng ở bên ngoài lối vào sân bay. Cô giật mình chạy vội vàng vào phía trong. Vì người dẫn chính tour này còn vướng đoàn khác nên cô phải tự mình nhận đoàn. Một cậu con trai cao ráo nổi bần bật giữa đoàn người đang đứng lố nhố chờ ổn định quân số đông đủ, Cậu ta đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, đeo khẩu trang, mặc dù cách ăn vận rất bình thường nhưng lại có cái gì đấy khiến người ta chú ý.
Có lẽ là do phong thái bản năng chăng? Linh thầm nghĩ, rồi cô nhanh chóng nhắc ngắn gọn một vài thông báo cần thiết cho đoàn khách ngoại quốc. Cậu con trai với dáng vẻ thu hút ấy di chuyển về phía cửa ra vào, Linh ngoái lại nhìn mấy lần vẫn thấy rất quen. Cuối cùng thì cũng phải tặc lưỡi bỏ qua.
Chắc là gặp ở đâu thôi…
Chuyến đi rất thuận lợi, chỉ có điều Linh vẫn thi thoảng bị xao lãng hoặc mất tập trung vì nghĩ đến cậu con trai kỳ lạ ở sân bay sáng nay. Dáng người rất quen thuộc, nhưng vì cậu ấy đeo khẩu trang nên cô không thể nhìn thấy khuôn mặt.
-Này con bé kia, hôm nay làm sao đấy, anh gọi mấy câu rồi mà sao cứ thần người ra thế?
-Dạ – Linh giật mình vì cú huých của anh Việt – người dẫn chính đoàn hôm nay, mau chóng lấy lại tinh thần – Anh cần gì đấy?
-Đưa cho anh danh sách book phòng nhé, lát nữa đến nơi phải cẩn thận, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa biết chưa nhóc?
Linh vâng dạ rồi nhanh chóng cố gắng xóa bỏ hình ảnh mà cô phân vân suốt từ buổi sáng sớm ra khỏi đầu. “Từ bao giờ mày lại trở nên hồ đồ thế Linh?”, cô cứ tự nhủ như thế, cho đến khi xe dừng bánh, tinh thần bắt đầu trở lại với công việc.
Đã quá quen với việc đi tour, những vị khách ngoại quốc dường như thích tự đi, tự khám phá hơn là một người cứ kè kè giải thích bên cạnh. Linh có một khoảng thời gian trống nho nhỏ để tự do nghỉ ngơi một lát, trước khi chị hướng dẫn viên địa phương kết thúc công việc của mình và bàn giao trở lại đoàn cho cô.
Chọn một phiến đá nhỏ cạnh nơi đỗ xe, Linh ngồi tạm xuống rồi lấy điện thoại ra chọn một list nhạc và yên tâm nhắm mắt, dựa lưng nghỉ một lát. Ánh nắng rọi xuống bờ sông lấp lánh, hoàn toàn vừa vặn với bản ballad shuffle bên tai Linh. Cô ngồi ngâm nga theo những giai điệu quen thuộc đã nghe cả tỉ lần, phóng ánh nhìn đến một khoảng không nào đó trước mắt, lơ mơ trong cái mớ suy nghĩ vòng vo của mình, lơ mơ trong chính tình trạng của bản thân hiện tại.
Thật sự, có những điều chúng ta không biết đã làm đúng hay sai, ngay cả khi đã đang đi trên một con đường, nó bình thường, có nhắm mắt cũng bước về phía trước được. Nhưng lại có cảm giác hình như có điều gì đó không đúng.
Linh đang bị cảm giác ấy ám ảnh. Có điều gì đó không đúng thật. Ít nhất là với cuộc sống của cô hiện tại, và cái công việc đang khiến cô phát chán ngán này. Những lịch trình lặp lại, những công việc chẳng đầu chẳng cuối, những dự định bị vứt vào sọt rác.
Đã rất lâu rồi, Linh không thể gác hết mọi công việc như cái máy lập trình sang một bên, để tự do đi du lịch, một mình.
...| Home | Lượt Xem:
Total Visits: 37549249
|
