.jpg)
|
[VP] Đẳng cấp Wapmaster
|
Ngay khi cô còn đang quay cuồng với mớ suy nghĩ ấy thì bỗng dưng cảm thấy ánh nắng nhức nhối bất chợt biến mất, chưa kịp định thần thì một bóng đen ngồi xuống bên cạnh.
-Xin cho hỏi, con suối này người ta gọi là suối gì vậy bạn?
Linh quay sang, giọng nói bằng tiếng Anh trầm ấm và hơi một chút lè rè như âm thanh được phát từ đài cát –sét lởn vởn ở bên cạnh. Cậu con trai đội mũ lưỡi trai, dáng người cao ráo với khuôn mặt quen thuộc mà Linh luôn nhớ tới xuất hiện trước mắt. Chiếc khẩu trang ban sáng được tháo xuống, để lộ toàn bộ gương mặt đẹp làm Linh suýt nữa tưởng mình đang mơ.
Là cậu ấy, chính là cậu ấy rồi.
Một người tưởng như không bao giờ gặp lại, bất chợt xuất hiện trước mắt vào một ngày quá bình thường. Như là một khúc nhạc ngẫu hứng vào ngày gió, như là một sự sắp đặt từ trước, như là một giấc mơ.
Và Linh biết, đã gặp lại Phàm.
Từa tựa như một thứ định mệnh mà người ta vẫn hay nhắc đến. Và bởi vì là định mệnh nên nó không có cảm giác chân thực, mà giống như là mơ. Nhưng cho dù là mơ hay tỉnh thì vẫn là cậu ấy.
Cố gắng hết sức nén cảm giác khô rát ở cổ họng, Linh cố gắng mở lời một cách tự nhiên nhất có thể. Tuy nhiên khi cất giọng vẫn có chút run rẩy, may thay người đối diện không hề phát hiện ra sự thiếu tự nhiên của cô.
-Nó không có tên! Và cho hỏi cậu là ai? Ở đoàn nào thế?
-Ngô Diệc Phàm – Người Trung Quốc lai Australia nhưng gốc gác của tôi là người Việt Nam. Và không ở đoàn nào cả, tôi đi phượt một mình!
Cậu con trai mỉm cười, nụ cười sáng như ánh mặt trời, mái tóc cắt gọn hơi dựng đứng lên một chút, gương mặt gần như là hoàn hảo nhìn cô chăm chú, đôi lông mày rậm hơi xếch lên một chút, mạnh mẽ và cuốn hút.
Thật may, họ lại có cơ hội trùng phùng, giữa đất trời rộng lớn này, giữa một nơi thật xa.
Người ta gọi đó chính là duyên phận.
Nhưng duyên phận cũng là một khái niệm rất chung, và không phải cứ có duyên là sẽ được ở bên nhau mãi. Cũng có những loại duyên phận, dễ gặp gỡ và cũng dễ chia ly. Như một giấc mơ, khiến cho người ta cảm thấy nửa tiếc nuối, nửa ân hận.
Nếu biết chỉ là nghiệt duyên thì ngay từ đầu đã không nắm lấy…

Sa Pa những ngày mờ sương, thời tiết lúc nắng lúc mưa nhẹ, lúc lành lạnh khiến người ta có cảm giác đang trải qua cả bốn mùa trong một ngày. Linh vắt chiếc khăn quàng thêm một vòng nữa lên cổ để xua bớt đi cái giá rét, cái thời tiết mà chỉ cần hít thở người ta cũng có thể toát ra khí lạnh.
-Lạnh thật!
Một người vượt lên đi bên cạnh Linh, miệng không ngừng xuýt xoa, hai tay nhét chặt cứng vào túi áo. Linh không cần quay sang cũng biết được ai đang đi bên cạnh mình. Một mùi hương dễ chịu khó phân biệt rõ là mùi của cây tùng hay là một thứ mùi hương nào khác. Nó thân thuộc và mát lành, vững chãi và mạnh mẽ, khiến người ta cảm thấy an tâm.
Và anh ta đã lại trở về, không báo trước. Rất tùy ý, như thể không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có cô quay quắt với mọi nỗi đau khổ và nhớ nhung suốt cả một thời gian dài.
Linh nhắm mắt, hít một hơi đầy khí lạnh hanh hao vào lồng ngực để xua đi những nhịp đập gấp gáp của trái tim.
-Anh đến đây làm gì? Đi theo tôi mãi thế làm gì?
-Tôi đâu có đi theo em? Đường là của chung mà, ở đây đâu có ghi là cấm tôi không được đi vào?
-Thế phiền anh đi xa tôi ra một chút!
-Em không thấy lạnh à? Lạnh mà, đi gần nhau thì sẽ đỡ lạnh hơn chứ!
-Anh dùng tiếng Việt sõi rồi nhỉ? Còn cãi nhau với tôi được nữa đấy!
-Em biết đấy, 2 năm qua anh đã học rất nhiều…
-Nhưng tôi lại không cần, và không quan tâm!
Cảm nhận được bước chân người bên cạnh đang dừng lại, chưa kịp phản ứng thì người đằng sau đã lại lên tiếng.
-Linh, tha thứ cho tôi khó đến vậy sao?
Linh định không trả lời, thế nhưng chẳng hiểu tại sao cô nghe giọng mình nặng nhọc cất lên. Như thể dội lên từ quá khứ, đắng chát và lạnh lẽo, khiến chính cô cũng phải run lên.
-Không phải tôi không tha thứ cho anh, chỉ là tôi cảm thấy quá mệt mỏi rồi. Anh có hiểu không?
Phàm đột nhiên khựng lại, những lời định nói ra bỗng chốc bị nuốt trở vào trong. Thực ra chuyện của hai người anh không nắm chắc, càng không thể tự tin sau hai năm trở lại Linh vẫn sẽ yêu anh. Thế nhưng bởi vì quá khứ không toàn vẹn nên muốn sửa chữa sai lầm, bởi vì không cam tâm, hay bởi vì tình yêu của anh với cô vẫn như thế, thậm chí trải qua xa cách nó còn sâu đậm hơn.
Phàm không phủ nhận mình đã làm tổn thương Linh, nhưng cô không biết rằng, để làm được điều ấy, chính anh đã tự làm tổn thương mình rất nhiều.
Một người giàu tình cảm và sống nội tâm như anh, lần đầu tiên gặp Linh đã có suy nghĩ rằng, cả đời này chỉ yêu một mình cô.
Thế nhưng mọi chuyện chẳng hề như anh mong đợi. Có những thứ đột nhiên ập đến, trong nháy máy hủy hoại tất cả. Phải rời xa Linh, cũng chính là cơn ác mộng của đời anh…
***
Linh trở lại khách sạn. Đã hai năm kể từ khi hai người không một câu tạm biệt, cứ thế rời xa nhau. Cô không phủ nhận mình vẫn chưa thể quên được anh, chỉ là cô cảm thấy sợ hãi cảm giác của chính mình. Mỗi ngày, khi đối diện với cái hố đen quá khứ cứ bày ra trước mắt, cô không ngừng tự vấn bản than, rốt cục cô đã làm gì để anh nhẫn tâm vứt bỏ cô như thế. Khi hai người vẫn đang hạnh phúc, và khi Linh còn chưa thể hiểu nổi điều gì xảy đến với mình.
Thời gian yêu nhau còn không bằng thời gian xa cách, thời gian tự chữa vết thương còn lớn hơn thời gian hạnh phúc bên nhau.
Tất cả vẫn cứ như một giấc mơ, hệt như khi anh đến bên cạnh cô, rồi ra đi chóng vánh. Mọi cảm giác đều trở nên chân thực, chỉ có ký ức là rõ ràng, rành mạch, đến độ cứ mỗi khi nhớ lại là nước mắt rơi…
…
-Này, cẩn thận kẻo ngã, em cứ lắc lư chân như thế anh đi làm sao?
-Nói bằng tiếng Việt câu đó đi!
-Khó lắm!
-Tập thử đi xem nào!
-Ngã đấy, đừng rung người!
-Thế chứ! Mặc dù ngắn gọn nhưng tiến bộ rồi này!
Phàm bật cười vì bị Linh bắt bẻ, cúi người guồng chân đạp nhanh hơn. Cô gái sau lưng anh vẫn lắc lư chân theo nhịp bài hát phát ra từ tai nghe gắn vào mỗi bên tai hai người. Hà Nội chưa bao giờ đẹp đến thế vào mùa giáng sinh. Linh cũng chưa bao giờ đẹp đến thế, long lanh và rực rỡ như những ngọn đèn treo trên các tuyến phố, nụ cười không bao giờ tắt trên môi cô cho đến bây giờ anh vẫn không thể nào quên.
Những tối đạp xe như thế, khắp các ngõ ngách vòng vèo quanh Hà Nội, Phàm vẫn hay được Linh tha đi lê la khắp chốn ăn chốn chơi không biết mỏi mệt. Anh không phải là người hứng thú quá nhiều với khám phá, đi du lịch chỉ để cho khuây khỏa. Thế nhưng sự hào hứng của Linh đã cuốn anh đi.
-Em vừa là hướng dẫn viên, vừa là cô giáo tiếng Việt. Anh xem nên trả thù lao cho em bao nhiêu mới xứng đáng hả?
-Yêu em thật lãi, anh đang sinh lãi mà.
-Êu, dùng từ thật buồn cười!
-Em “êu” như gọi con cún ấy!
…
Nhớ lần Linh phụ trách tour Phố Cổ gặp tai nạn, một chiếc xe máy vì lạng lách qua đường mà đâm vào chiếc xe điện đi khác chiều rồi tông thẳng vào cô. Cũng may lần ấy chỉ xây xước nhẹ, còn anh lo sốt vó cả một tuần trời.
Linh có thói quen huýt sáo mỗi khi
| Home | Lượt Xem:
Total Visits: 37572542
|
