Tiền chỉ còn đủ để mua cơm và súp cho má. Tới bữa, tui ngồi ngoài băng ghế đá, trệu trạo nhai cơm không. Có một bác cũng đi nuôi người bệnh thấy vậy tội nghiệp, san vào lon cơm của tui ít cá kho khô. Chiều tối, tui thấy bác ôm quần áo ra tuốt sân sau bệnh viện giặt đồ. Tui lật đật chạy theo, xin giặt giùm. Vài lần như vậy, bỗng tui nổi danh là thằng nhỏ giặt đồ rất sạch sẽ. Một vài cô bác đi nuôi người ốm cũng nhờ tui giặt giùm. Xong rồi, được trả công. ôi, đồng tiền kiếm lúc ngặt nghèo mới quý giá làm sao. Được đồng nào, tui cất kỹ, để dành lo cho má và Chùm Ruột. Ngón tay tui ngâm nước và xà-bông trắng nhách, nhăn nheo. Má biết chuyện tui làm, vắt tay lên trán, che nước mắt chảy ra. Tui thì chẳng nghĩ ngợi gì nhiều cái chuyện đi giặt đồ mướn. Đàn ông con trai gánh vác việc nhà là đương nhiên mà.
Buổi sáng Chủ nhật, có một đoàn các cô các bác hàng xóm tới thăm. Mọi người trong tổ dân phố góp tiền, phụ giúp cho má tui điều trị. Má tui mừng lắm cảm ơn, rồi hỏi làm sao mọi người phát hiện bà nằm viện để tới thăm. Cô thợ may nhà kế bên ký nhẹ lên đầu tui, trách móc: “Cái thằng quỷ nhỏ này, má nó đụng chuyện mà nín khe, không nói cho hàng xóm biết. Cũng nhờ mấy hôm không thấy nó hát ru nhỏ Chùm Ruột, nên tui sinh nghi, đi điều tra mới hay đó chứ…”
Khách tới thăm về rồi, bác sĩ cũng báo xương má lành sắp được xuất viện rồi. Toàn chuyện vui, vậy mà má tui cứ nằm vắt tay lên trán hoài vậy đó.