Gần tối, anh điện thoại cho cô với giọng nói thảng thốt: “Ban chiều em nói thế là sao vậy? Em giận anh chuyện gì à? Lúc đó anh đang bận không thể trả lời em ngay được. Em nói đi, thế rốt cục làm sao mà đòi chia tay với anh. Em lại giận dỗi vu vơ chứ gì?”
Hương Giang giữ im lặng một hồi rồi nói: “Mình chia tay rồi mà anh”
Kể từ hôm đó, điện thoại của Hương Giang là một số không còn có thể liên lạc được!
*****
Anh như người điên dại, ngày nào anh cũng tìm cô nhưng tất cả những điểm quen thuộc mà Hương Giang có thể đến anh đều không thấy bóng dáng cô. Hương Giang biến mất như một làn khói. Anh kiệt quệ, đau khổ. Ngày nào anh cùng chờ cô ở nơi cô làm, ở căn nhà mà cô thuê, ở những điểm mà cô thường ghé đến… Nhưng hình bóng Hương Giang mất tích hoàn toàn.
Anh đau khổ, anh trở nên tê dại khi mất đi người con gái mà mình yêu thương. Những lần dầm mưa để đợi chờ cô trong vô vọng… Gần 1 tháng trời qua đi, anh bắt đầu quen dần với việc cuộc đời sẽ không còn có Hương Giang bên cạnh. Anh nhận ra rằng mình đã quá vô tâm. Anh đã để người con gái yêu mình phải trải qua những ngày tháng tủi hờn và cô độc. Anh chỉ biết đến công việc mà không quan tâm tới cảm giác của Hương Giang.
Đêm hôm ấy, anh quỳ gối xuống con đường nhỏ trước cổng nhà Hương Giang. Anh khóc, nước mắt và nước mưa rơi vào môi mặn chát.
*****
Anh bước vào quán ven hồ, đảo mắt tìm cho mình một bàn trống. Đã 5 năm rồi anh mới quay lại quán này. Hôm nay anh có chút thời gian rảnh rỗi, anh muốn tìm một nơi nao đó yên tĩnh để nhâm nhi một tách cà phê. Hình như 5 năm qua cuộc sống của anh trôi đi quá vội. Và chẳng hiểu sao quán cà phê này lại là điều hiện lên trong tâm trí anh. Vậy là anh đến.
Anh chọn một bàn để ngồi. Nơi đó gần với chiếc bàn mà năm xưa anh cùng Hương Giang hay ngồi. Thực ra anh muốn ngồi lại chiếc bàn cũ, nhưng nó đã có người ngồi mất rồi…
- “Chị uống gì?”
- “Một nước cam ép và một cà phê đen, nhiều sữa”
Anh giật mình khi nghe giọng nói đó thật quen thuộc. Cả thứ nước uống cũng gợi nhớ về quá khứ… Và điều quan trọng là nó được gọi từ cô gái ngồi một mình ở bàn bên cạnh – chiếc bàn kỉ niệm của anh và Hương Giang.
Anh quay sang nhìn. Hình ảnh cô gái với mái tóc dài ngang vai dang nhìn xa xăm ra phía mặt hồ khiến tim anh đau nhói. Cảnh vật này vẫn y nguyên, người con gái đó cũng không hề thay đổi. Nó giống hệt những gì đã diễn ra 5 năm về trước. Như thể chưa từng có 5 năm xa cách, chưa từng có những nỗi đau mà anh phải trải qua khi Hương Giang ra đi.
- “Hương Giang, là em phải không? Đúng là em thật rồi”
Cô gái bàn bên quay sang nhìn anh cười thật nhẹ nhàng:
- “Chào anh, anh khỏe chứ!”
Anh muốn lao đến bên cô thật gần, để ôm lấy cô, để quát mắng cô cho vơi đi sự đau khổ mà 5 năm trước cô đã tạo ra cho anh. Nhưng có điều gì đó đã ngăn anh lại. Có lẽ là vì, giờ anh đã là chồng của một người phụ nữ khác. Cái rào cản đó không cho phép anh được ôm Hương Giang vào lòng… Anh chỉ biết đứng chôn chân nhìn Hương Giang mà nghẹn ngào không nói nên lời:
- “Em đã đi đâu sau tin nhắn đó”
- “Em vẫn ở đây thôi, rất gần anh…”
- “Vậy tại sao em lại trốn anh, em có biết anh gần 1 tháng anh đã đau khổ đi tìm em như thế nào không? Tại sao em lại nói một câu rồi bỏ đi như thế”
- “Có lẽ chúng ta giờ đã là một cái gì đó quan trọng của nhau, như vợ chồng chẳng hạn nếu như ngày ấy, anh chờ em 30 ngày. Anh nhớ chứ… Nhưng anh đã chờ em đến ngày thứ 29 rồi buông tay… Cái đêm anh quỳ gối khóc dưới mưa, đâu phải chỉ có mình anh khóc. Đêm thứ 30, em đã đợi chờ anh nhưng anh thì không đến nữa rồi…”
Anh lặng người đi nghe những lời Hương Giang nói. Anh đã quên cô quá sớm. Anh đã từng nói dù là 300 ngày vẫn đợi cô, vậy mà mới chỉ có ngày thứ 29 anh đã buông tay… Hương Giang ra về. Trên bàn, ly nước cam và tách cà phê đen vẫn còn đó. Cô vẫn giữ thói quen này… Cô vẫn chưa nguôi ngoai tình cũ. Cô vẫn chưa có chồng. Còn anh thì đã là người đàn ông của cô gái khác.