- Ông với Hiền sao rồi? – Nó chống cằm.
- Bọn tôi chia tay từ trước khi tốt nghiệp. Ngày chở bà về nhà, định nói với bà nhưng lại thôi
- Sao lại thôi?
- Vì đó chỉ là cái cớ để…
- Để gì?
- À, không có gì! – Dũng gãi tai.
- Mấy năm nay sao ông không liên lạc gì với tôi?
- Tôi vẫn tìm hiểu về bà thường xuyên đấy chứ, có điều bà không biết thôi. Bà tưởng tôi không dùng Facebook à? Nhưng tôi phải đợi, để bà thấy một sự thực là chả có thằng con trai nào vừa đẹp trai tốt bụng lại vừa kể chuyện hay như tôi.
- …
- Đừng giận một “tên khùng” nào đó thi thoảng vẫn nhá máy bà vào những buổi tối cuối tuần, chỉ để nghe bà “A lô” rồi tắt máy.
- Ông thật kì cục! – Nó cười.
Dũng bỗng im lặng, không nói gì thêm. Không cười, nhưng ánh mặt cậu ấy nhìn nó vẫn đượm một niềm vui khó tả. Ừ, thì vẫn là cậu ấy. Cậu bạn không thay đổi. Vụng về pha trộn với một chút láu lỉnh. Vẻ ngoài nông nổi hòa lẫn với suy nghĩ chín chắn, xa xăm.
Loáng cái, tàu đã vào ga.
- À, quên mất. Chín rưỡi tối nay tôi sẽ gọi cho bà nhé…
Nó vẫy tay chào nụ cười ngoác đến mang tai. Bọn nó đã gặp lại, đúng như lời hẹn nó tự thì thầm với chính mình trong buổi chia tay vội vã cách đây 2 năm. Có những kết thúc và những bắt đầu lúc nào cũng bất ngờ như thế.
Nắng lên rực rỡ. Tiếng còi tàu tan dần trong gió, miên man miên man… phải đợi, để bà thấy một sự thực là chả có thằng con trai nào vừa đẹp trai tốt bụng lại vừa kể chuyện hay như tôi.
- …
- Đừng giận một “tên khùng” nào đó thi thoảng vẫn nhá máy bà vào những buổi tối cuối tuần, chỉ để nghe bà “A lô” rồi tắt máy.
- Ông thật kì cục! – Nó cười.
Dũng bỗng im lặng, không nói gì thêm. Không cười, nhưng ánh mặt cậu ấy nhìn nó vẫn đượm một niềm vui khó tả. Ừ, thì vẫn là cậu ấy. Cậu bạn không thay đổi. Vụng về pha trộn với một chút láu lỉnh. Vẻ ngoài nông nổi hòa lẫn với suy nghĩ chín chắn, xa xăm.
Loáng cái, tàu đã vào ga.
- À, quên mất. Chín rưỡi tối nay tôi sẽ gọi cho bà nhé…
Nó vẫy tay chào nụ cười ngoác đến mang tai. Bọn nó đã gặp lại, đúng như lời hẹn nó tự thì thầm với chính mình trong buổi chia tay vội vã cách đây 2 năm. Có những kết thúc và những bắt đầu lúc nào cũng bất ngờ như thế.
Nắng lên rực rỡ. Tiếng còi tàu tan dần trong gió, miên man miên man… phải đợi, để bà thấy một sự thực là chả có thằng con trai nào vừa đẹp trai tốt bụng lại vừa kể chuyện hay như tôi.
- …
- Đừng giận một “tên khùng” nào đó thi thoảng vẫn nhá máy bà vào những buổi tối cuối tuần, chỉ để nghe bà “A lô” rồi tắt máy.
- Ông thật kì cục! – Nó cười.
Dũng bỗng im lặng, không nói gì thêm. Không cười, nhưng ánh mặt cậu ấy nhìn nó vẫn đượm một niềm vui khó tả. Ừ, thì vẫn là cậu ấy. Cậu bạn không thay đổi. Vụng về pha trộn với một chút láu lỉnh. Vẻ ngoài nông nổi hòa lẫn với suy nghĩ chín chắn, xa xăm.
Loáng cái, tàu đã vào ga.
- À, quên mất. Chín rưỡi tối nay tôi sẽ gọi cho bà nhé…
Nó vẫy tay chào nụ cười ngoác đến mang tai. Bọn nó đã gặp lại, đúng như lời hẹn nó tự thì thầm với chính mình trong buổi chia tay vội vã cách đây 2 năm. Có những kết thúc và những bắt đầu lúc nào cũng bất ngờ như thế.
Nắng lên rực rỡ. Tiếng còi tàu tan dần trong gió, miên man miên man… phải đợi, để bà thấy một sự thực là chả có thằng con trai nào vừa đẹp trai tốt bụng lại vừa kể chuyện hay như tôi.
- …
- Đừng giận một “tên khùng” nào đó thi thoảng vẫn nhá máy bà vào những buổi tối cuối tuần, chỉ để nghe bà “A lô” rồi tắt máy.
- Ông thật kì cục! – Nó cười.
Dũng bỗng im lặng, không nói gì thêm. Không cười, nhưng ánh mặt cậu ấy nhìn nó vẫn đượm một niềm vui khó tả. Ừ, thì vẫn là cậu ấy. Cậu bạn không thay đổi. Vụng về pha trộn với một chút láu lỉnh. Vẻ ngoài nông nổi hòa lẫn với suy nghĩ chín chắn, xa xăm.
Loáng cái, tàu đã vào ga.
- À, quên mất. Chín rưỡi tối nay tôi sẽ gọi cho bà nhé…
Nó vẫy tay chào nụ cười ngoác đến mang tai. Bọn nó đã gặp lại, đúng như lời hẹn nó tự thì thầm với chính mình trong buổi chia tay vội vã cách đây 2 năm. Có những kết thúc và những bắt đầu lúc nào cũng bất ngờ như thế.
Nắng lên rực rỡ. Tiếng còi tàu tan dần trong gió, miên man miên man… phải đợi, để bà thấy một sự thực là chả có thằng con trai nào vừa đẹp trai tốt bụng lại vừa kể chuyện hay như tôi.
- …
- Đừng giận một “tên khùng” nào đó thi thoảng vẫn nhá máy bà vào những buổi tối cuối tuần, chỉ để nghe bà “A lô” rồi tắt máy.
- Ông thật kì cục! – Nó cười.
Dũng bỗng im lặng, không nói gì thêm. Không cười, nhưng ánh mặt cậu ấy nhìn nó vẫn đượm một niềm vui khó tả. Ừ, thì vẫn là cậu ấy. Cậu bạn không thay đổi. Vụng về pha trộn với một chút láu lỉnh. Vẻ ngoài nông nổi hòa lẫn với suy nghĩ chín chắn, xa xăm.
Loáng cái, tàu đã vào ga.
- À, quên mất. Chín rưỡi tối nay tôi sẽ gọi cho bà nhé…
Nó vẫy tay chào nụ cười ngoác đến mang tai. Bọn nó đã gặp lại, đúng như lời hẹn nó tự thì thầm với chính mình trong buổi chia tay vội vã cách đây 2 năm. Có những kết thúc và những bắt đầu lúc nào cũng bất ngờ như thế.
Nắng lên rực rỡ. Tiếng còi tàu tan dần trong gió, miên man miên man… phải đợi, để bà thấy một sự thực là chả có thằng con trai nào vừa đẹp trai tốt bụng lại vừa kể chuyện hay như tôi.
- …
- Đừng giận một “tên khùng” nào đó thi thoảng vẫn nhá máy bà vào những buổi tối cuối tuần, chỉ để nghe bà “A lô” rồi tắt máy.
- Ông thật kì cục! – Nó cười.
Dũng bỗng im lặng, không nói gì thêm. Không cười, nhưng ánh mặt cậu ấy nhìn nó vẫn đượm một niềm vui khó tả. Ừ, thì vẫn là cậu ấy. Cậu bạn không thay đổi. Vụng về pha trộn với một chút láu lỉnh. Vẻ ngoài nông nổi hòa lẫn với suy nghĩ chín chắn, xa xăm.
Loáng cái, tàu đã vào ga.
- À, quên mất. Chín rưỡi tối nay tôi sẽ gọi cho bà nhé…
Nó vẫy tay chào nụ cười ngoác đến mang tai. Bọn nó đã gặp lại, đúng như lời hẹn nó tự thì thầm với chính mình trong buổi chia tay vội vã cách đây 2 năm. Có những kết thúc và những bắt đầu lúc nào cũng bất ngờ như thế.
Nắng lên rực rỡ. Tiếng còi tàu tan dần trong gió, miên man miên man… phải đợi, để bà thấy một sự thực là chả có thằng con trai nào vừa đẹp trai tốt bụng lại vừa kể chuyện hay như tôi.
- …
- Đừng giận một “tên khùng” nào đó thi thoảng vẫn nhá máy bà vào những buổi tối cuối tuần, chỉ để nghe bà “A lô” rồi tắt máy.
- Ông thật kì cục! – Nó cười.
Dũng bỗng im lặng, không nói gì thêm. Không cười, nhưng ánh mặt cậu ấy nhìn nó vẫn đượm một niềm vui khó tả. Ừ, thì vẫn là cậu ấy. Cậu bạn không thay đổi. Vụng về pha trộn với một chút láu lỉnh. Vẻ ngoài nông nổi hòa lẫn với suy nghĩ chín chắn, xa xăm.
Loáng cái, tàu đã vào ga.
- À, quên mất. Chín rưỡi tối nay tôi sẽ gọi cho bà nhé…
Nó vẫy tay chào nụ cười ngoác đến mang tai. Bọn nó đã gặp lại, đúng như lời hẹn nó tự thì thầm với chính mình trong buổi chia tay vội vã cách đây 2 năm. Có những kết thúc và những bắt đầu lúc nào cũng bất ngờ như thế.
Nắng lên rực rỡ. Tiếng còi tàu tan dần trong gió, miên man miên man… phải đợi, để bà thấy một