Trời đang quang mây ráo bỗng nổi gió lớn. Mưa ào ào kéo đến đúng lúc chúng tôi tan học. Cũng may là Phương mang ô, không thì không biết số phận của chúng tôi sẽ như thế nào nữa. Như tệ cho tôi là hôm nay tôi vẫn còn đang trong cơn sốt, người nóng ran và hiển nhiên vẫn rét run cầm cập.
- Trung này - Phương đi bộ song song với tôi,kều kều tay nói – Cậu ốm àh?
- Hả,ừ. Ốm cũng không nặng lắm,cậu tránh tránh tớ ra khỏi bị lây. – Tôi đáp, cộng một cái hắt xì rõ kêu.
Phương nhanh chóng cởi chiếc áo khoác đồng phục trên người và đưa cho tôi,với một vẻ bình thản. Tôi thì không quen nhận áo khoác của con gái. Tôi có cảm tưởng như mình là một đứa bé cần che chở hơn là một thằng “đàn ông” đã mười sáu tuổi. Tôi lắc đầu.
- Mặc vào đi, mai trả cũng được mà. – Cô ấy nói,với vẻ cương quyết
- Cậu không sợ lạnh à? – Tôi nói, vẻ ngờ vực.
- Có rét thì tôi vẫn sống được, còn cậu thì không. – Cô ấy đáp, vươn tay ra để đỡ chiếc ba lô nặng trịch trên vai tôi, giúp tôi mặc áo.
Có những hành động tưởng như đơn giản thế thôi nhưng lại khiến tôi, đến mãi sau này vẫn nhớ đến như một kỉ niệm khó phai. Giống như khi bạn ăn một viên kẹo ngọt mà chỉ 1 lần duy nhất tong đời bạn đc ăn nó, bạn sẽ nhớ mãi.Tôi khoác chiếc áo vào. Có vẻ vừa vặn. Bây giờ tôi mới để ý, Phương rất thích mặc những chiếc áo rộng,từ những chiếc áo phông vô tình tôi thấy khi qua nhà cô ấy lấy vở ghi hay những chiếc áo khoác ấm hay mặc trong mùa đông. Một sở thích khá là lạ.
Có đôi khi bạn đặt ra mẫu người yêu gần như là hoàn hảo trong mắt bạn. Đối với tôi thì tôi muốn một mẫu người giống mẹ tôi. Mẹ tôi để tóc dài ngang lưng,thích nấu ăn, đọc vài cuốn sách khi rảnh rỗi. Nhưng dường như, cái hình tượng người con gái trong mơ ấy đã thay đổi gần như hoàn toàn. Phương không có mái tóc dài như mẹ tôi. Mái tóc của cô ấy ngắn ngang vai. Cô ấy không thể nào ngồi yên một chỗ và đọc sách. Cô ấy cũng không thích nấu ăn cho lắm. Sở thích của Phương là đi lang thang một mình,qua những con phố lung linh ánh đèn điện. Cô ấy nói với tôi như thế. Ờ thì,tôi không ngờ cũng có một ngày, tôi lại yêu một người khác xa với những gì tôi tưởng tượng đến thế.
Tôi lại bắt đầu chán đi xem buýt. Tôi muốn đi học một cách chủ động hơn nên lại lôi cái xe đạp ra đi. Phương thấy tôi đi xe đạp thay vì đi xe buýt với cô ấy như trước cũng không hỏi gì. Tôi đến sân bóng thường xuyên hơn. Tôi không còn về cùng Phương nữa.Có lần,tôi ngỏ ý muốn đèo cô ấy về nhưng lại bị từ chối. Từ đây,khoảng cách giữa tôi và cô ấy hình như đã xa cách hơn tôi tưởng.
- Trung này – Biên gọi tôi – Tao thấy mày lạ lắm.
- Lạ ở điểm nào? – Tôi đáp, không mấy quan tâm lắm, mắt vẫn hướng lên cột bóng rổ,định vẩy cổ tay ném.
- Mày có bạn gái rồi phải không?
- Bậy nào.
- Ai dà, thằng bạn nối khố của tôi biết nói dối rồi cơ đấy – Nghĩa từ đâu đi tới bá vai Biên, chen miệng vào – Tao đế ý nó hay đi cùng với con bé mới vào lớp tao. Không xinh lắm, trầm tính, chả thấy bắt chuyện với ai. Vậy mà tự dưng lại bắt gặp thằng Trung đi với con nhỏ đó, cười nói vui vẻ trong khi trên lớp thì câm như hến với nhau cả.
Tôi bắt đầu cảm thấy bực mình. Từ khi nào câu chuyện của tôi lại là chủ đề bàn tán của mấy thằng bạn thế này? Thật không để đâu cho hết. Tôi chẳng ngại khi thổ lộ tình cảm và suy nghĩ của mình với chúng nó. Chỉ có điều, hiện tại chúng nó đang hiểu nhầm thì sao tôi có thể nói được cơ chứ?
- Nghĩa, mày rảnh nhỉ? – Tôi đáp, cộng thêm cái nhìn chẳng có gì là thiện cảm với nó.
- Nhìn điệu bộ thằng này chắc yêu đơn phương rồi! – Thắng vẹo nhảy tới, phán một câu xanh rờn.
- Ơ thế cách mạng vẫn chưa thành công hả chú em?? –Thằng Biên chọc chọc vào hông tôi,cười cợt.
Cả lũ cười theo thằng Biên. Tôi nghĩ mình vẫn nên giả câm giả điếc thì hơn.
* * *
Tôi vẫn giữ mối quan hệ mập mờ ấy với Phương. Tôi tự hỏi mình không biết có nên thổ lộ với cô ấy không. Cái gọi là lòng tự kiêu vốn có của một thằng con trai dường như đã ngăn tôi lại. Tôi không thích bị cười cợt, hay nghe những lời nói của mấy thằng điên kia. Chúng nó quá vô tâm, vô tâm hết mức khi mà chỉ biết chọc quê tôi. Tôi đành tự chọn cái tình cảm ấy của bản thân,lánh mặt Phương.
Thỉnh thoảng, sau những lần lánh mặt ấy,tôi lại gần như đối diện với một đôi mắt buồn sâu thăm thẳm của cô ấy. Tôi không hiểu vì sao Phương lại không chịu bắt chuyện với mọi người xung quanh. Tôi từng nghĩ,tôi là người hiểu Phương rõ hơn ai cả trong cái lớp này nhưng tôi đã nhầm. Có thể tôi biết rõ và cô ấy hơn những người bạn cùng lớp nhưng chắc gì tôi đã hiểu hết về cô ấy. Chính Nghĩa đã giúp tôi ngộ ra điều này.
- Trung, mày yêu đơn phương con nhỏ đó thật sao?
- Ừ.
- Mày hiểu hết về nó không?
- Có lẽ là có. Phương thích vẽ, hay cười nhưng cũng rất rụt rè trước môi trường mới chăng? – Tôi đáp,có một chút tự tin.
- Thứ tao hỏi mày không chỉ đơn thuần là thế đâu. Mày biết cái gì bên ngoài thế chẳng lẽ đứa khác không biết chắc? – Nghĩa cầm lon coca tu một hơi rồi đặt xuống, nói tiếp – Cái tao hỏi là vì sao nó lại trở nên như vậy.
Tâm lý của con gái phức tạp thiệt. Tôi chẳng thể hiểu nổi nữa. Có gì thì nói ra,nỗi buồn hay niềm vui chia sẻ với bạn bè không phải cách tốt nhất hay sao? Tôi trở nên im lặng trước lời nói đó của Nghĩa.Thằng bạn thấy tôi như vậy liền vỗ vai rồi cầm lon coca uống dở,đứng lên đi thẳng ra khỏi sân bóng.
Trời tối. Bóng tôi một mình, như in thật dài trên con đường đi về nhà. Tôi muốn đạp xe hóng gió một chút nên thay vì đi đường thẳng như mọi khi,tôi lại lượn qua bến xe buýt nơi lần đầu tôi gặp Phương. Không còn một ai ở đó. Tôi cảm thấy trống vắng một cái gì đó trong lòng.
Gió mù đông tuy lạnh nhưng dường như nó khiến tôi tỉnh táo hơn. Tôi nghĩ mình không nên tránh mặt Phương nữa. Tôi sẽ nói, nói với cô ấy tất tần tật những suy nghĩ như một mớ bong bong trong vài ngày qua. Tôi thực sự muốn hiểu cô áy,hiểu những suy nghĩ đang xuất hiện ở trong lòng cô ấy,hiểu về những thứ mà cô ấy đã và đang phải trải qua…
Sáng hôm sau,tôi dậy thật sớm và phi nhanh ra khỏi nhà khiến con em đang ngái ngủ cũng phải tròn mắt ngạc nhiên. Sẽ chẳng có gì là bình thường nếu như tôi không phải là một đứa chuyên gia đến sát giờ đi học mới mò dậy.Tôi cố đạp xe thật nhanh qua những con phố còn thấm đẫm sương đêm. Gió lạnh cứ thế ùa vào người khiến cho tai tôi gần như ửng đỏ cả lên. Tôi vẫn mặc kệ. Tôi chỉ mong muốn đến trạm xe buýt nơi Phương hay lên mà thôi.
Thật may làm sao khi thấp thoáng từ xa khoảng mười mét, tôi thấy dáng người nhỏ bé của cô ấy. Tôi đạp xe thật nhanh và phanh kít một tiếng trước mặt Phương. Mặt cô ấy lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
- Trung, sao cậu lại ở đây?
- Tớ đến để bắt xe buýt.
- Nhưng cậu đang đi xe đạp mà. – Cô ấy bối rối đáp rồi nở nụ cười nhẹ.
- Àh ừ, như quan trọng là tớ không muốn xe buýt chở cô gái mình thích đi học. Tớ muốn là người chở cô ấy đi cơ. – Tôi đáp không chút ngại ngùng.
Phương nhìn tôi trong chốc lát rồi lại cúi gằm xuống. Cô ấy im lặng trong vài giây. Dù vài giây đó rất ngắn thôi nhưng tôi lại cảm thấy nó rất dài. Tôi sợ nhất là khi cô gái mà mình thích lại im lặng khá là lâu như thế. Tôi sợ cái đáp án khi Phương thốt ra lại là đáp án tôi không muốn nghe chút nào.
Nhưng Phương bỗng nhiên tháo chiếc khăn trên cổ, rồi lấy chiếc khăn đó vòng qua cổ tôi, thật chặt, như th