watch sexy videos at nza-vids!

Wap doc truyen mien phi cho dien thoai

Wap Đọc Truyện Online Miễn Phí

Truyen3S.SexTGem.Com
* Danh ngôn tình yêu:
Game Tuyển Chọn
army Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
game iWin HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
game Phong Vân Truyền Kỳ
game Avatar HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
game iOnline - Chơi Bài Đậm Chất Dân Gian
» »
avatar

Cà phê biết nói


Tôi đẩy cửa ra ngoài, cố đứng vững trên đôi chân mình. Tôi thấy giận và buồn. Có lẽ tôi phải cách xa Bảo ra. Những tình cảm đẹp đẽ của tôi với cậu ấy đã không còn đủ mạnh mẽ để tôi chấp nhận cậu nữa. Như trong một cái phim truyền hình Hàn Quốc dài loằng ngoằng mà má tôi xem mỗi tối, một ông biên kịch đã nói đại loại thế này.

Tôi khóc suốt mấy ngày. Má pha sữa cho tôi.

“Hết đắng tới ngọt con à. Hãy chỉ nhớ những phần đẹp nhất, hạnh phúc nhất!”. Mùa Hạ dần hết. Trời vào thu. Tôi nghỉ công việc Hè, rảnh rỗi vài ngày, buổi sáng nằm nghe mùi cà phê sực lên trong bếp. Bỗng cảm thấy những thương mến như còn đang bên mình.

Những cơn mưa vẫn chưa rời đi. Chúng làm sực lên mùi đất mỗi buổi chiều. Tôi với chị Hai vẫn còn lạnh nhạt. Tôi không còn giận chị nhưng chẳng biết làm sao để nói chuyện bình thường lại cả. Với nữa, tôi đang chẳng muốn nói gì, chỉ muốn trầm ngâm thôi.

Buổi chiều, tôi quấn mền ngồi nhìn ra cửa sổ, mưa lất phất tạt vào. Chị Hai lục đục dưới bếp. Tôi bật radio, tiếng hát Phương Thảo có tiếng mưa làm nền lại càng buồn hơn.

“Khi những mối tình đã qua, khi nước mắt đã đi qua.
Tôi nhớ những ngày thơ ấu như là cơn gió đã xa mất rồi.
Nhớ những tháng ngày ấm êm, bên cha bên mẹ dấu yêu.
Câu ru trưa Hè miên man,
Chị em thương mến bên nhau sớm chiều…”

Tôi bật khóc, những giai điệu đó thật sự chạm vào tôi. Chị Hai vội mở cửa, khẽ ôm lấy vai tôi. Chị đem lên phòng một tách đen đặc sóng sánh. Tôi chun mũi, tôi chưa bao giờ chịu nổi mùi hương đậm đặc này.

“Chị pha cho em nè. Ngoan đi. Cái gì qua rồi, cho qua.”

Tôi ôm lấy chị khóc òa lên. Chị Hai vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi. Hau chị em cứ ngồi thế rất lâu cho đến khi tôi thôi khóc. Chúng tôi ngồi dựa vào tường, lặng lẽ nhấp chung ly cà phê đen đặc. Thơm mà đắng, đắng mà yêu. Lần đầu tôi thấy vị đắng nghét trở nên ngọt dần nơi cuối lưỡi. không. Hay quán cà phê có chuyện gì nên Bảo không đến được? Tôi nghĩ đủ thứ rồi chực trào nước mắt.

Và những lo lắng của tôi chuyển thành giận dữ khi tôi chạy đến tiện cà phê quen, tiệm mà Bảo vẫn làm thêm từ ngày đầu chúng tôi gặp nhau, nơi mà tôi đã pha cho Bảo ly cappuccino tỏ tình thật chân thành.

Tôi xô cửa chạy vào quán. Mồ hôi bết trên tóc. Tôi định hỏi có Bảo ở đó không thì ánh mắt đã tìm thấy cậu ấy. Bảo đang chìa ra trước mặt một cô bạn rất xinh, ly cappuccino với hình trái tim như tôi từng làm cho cậu ấy. Và cậu ấy cũng thật duyên dáng khi nháy mắt cười.

“Cậu biết không, cà phê biết nói đó.”

Tôi gần như không chịu đựng được những gì diễn ra trước mắt mình. Trái tim tôi bị tổn thương. Cà phê biết nói thật. Hôm nay, chúng đã nói tôi nghe.

Cô gái xinh đẹp thêm đường, và khuấy nhẹ, thật điêu luyện. Hình trái tim tan biến. Bọt sữa về với bọt sữa. Tôi cảm thấy hụt hẫng, tình cảm của Bảo, tình cảm của người khác đối với cậu, cũng đều nhẹ tênh, chỉ như một tiếng “Ờ” vô thưởng phạt.
Tôi đẩy cửa ra ngoài, cố đứng vững trên đôi chân mình. Tôi thấy giận và buồn. Có lẽ tôi phải cách xa Bảo ra. Những tình cảm đẹp đẽ của tôi với cậu ấy đã không còn đủ mạnh mẽ để tôi chấp nhận cậu nữa. Như trong một cái phim truyền hình Hàn Quốc dài loằng ngoằng mà má tôi xem mỗi tối, một ông biên kịch đã nói đại loại thế này.

Tôi khóc suốt mấy ngày. Má pha sữa cho tôi.

“Hết đắng tới ngọt con à. Hãy chỉ nhớ những phần đẹp nhất, hạnh phúc nhất!”. Mùa Hạ dần hết. Trời vào thu. Tôi nghỉ công việc Hè, rảnh rỗi vài ngày, buổi sáng nằm nghe mùi cà phê sực lên trong bếp. Bỗng cảm thấy những thương mến như còn đang bên mình.

Những cơn mưa vẫn chưa rời đi. Chúng làm sực lên mùi đất mỗi buổi chiều. Tôi với chị Hai vẫn còn lạnh nhạt. Tôi không còn giận chị nhưng chẳng biết làm sao để nói chuyện bình thường lại cả. Với nữa, tôi đang chẳng muốn nói gì, chỉ muốn trầm ngâm thôi.

Buổi chiều, tôi quấn mền ngồi nhìn ra cửa sổ, mưa lất phất tạt vào. Chị Hai lục đục dưới bếp. Tôi bật radio, tiếng hát Phương Thảo có tiếng mưa làm nền lại càng buồn hơn.

“Khi những mối tình đã qua, khi nước mắt đã đi qua.
Tôi nhớ những ngày thơ ấu như là cơn gió đã xa mất rồi.
Nhớ những tháng ngày ấm êm, bên cha bên mẹ dấu yêu.
Câu ru trưa Hè miên man,
Chị em thương mến bên nhau sớm chiều…”

Tôi bật khóc, những giai điệu đó thật sự chạm vào tôi. Chị Hai vội mở cửa, khẽ ôm lấy vai tôi. Chị đem lên phòng một tách đen đặc sóng sánh. Tôi chun mũi, tôi chưa bao giờ chịu nổi mùi hương đậm đặc này.

“Chị pha cho em nè. Ngoan đi. Cái gì qua rồi, cho qua.”

Tôi ôm lấy chị khóc òa lên. Chị Hai vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi. Hau chị em cứ ngồi thế rất lâu cho đến khi tôi thôi khóc. Chúng tôi ngồi dựa vào tường, lặng lẽ nhấp chung ly cà phê đen đặc. Thơm mà đắng, đắng mà yêu. Lần đầu tôi thấy vị đắng nghét trở nên ngọt dần nơi cuối lưỡi. không. Hay quán cà phê có chuyện gì nên Bảo không đến được? Tôi nghĩ đủ thứ rồi chực trào nước mắt.

Và những lo lắng của tôi chuyển thành giận dữ khi tôi chạy đến tiện cà phê quen, tiệm mà Bảo vẫn làm thêm từ ngày đầu chúng tôi gặp nhau, nơi mà tôi đã pha cho Bảo ly cappuccino tỏ tình thật chân thành.

Tôi xô cửa chạy vào quán. Mồ hôi bết trên tóc. Tôi định hỏi có Bảo ở đó không thì ánh mắt đã tìm thấy cậu ấy. Bảo đang chìa ra trước mặt một cô bạn rất xinh, ly cappuccino với hình trái tim như tôi từng làm cho cậu ấy. Và cậu ấy cũng thật duyên dáng khi nháy mắt cười.

“Cậu biết không, cà phê biết nói đó.”

Tôi gần như không chịu đựng được những gì diễn ra trước mắt mình. Trái tim tôi bị tổn thương. Cà phê biết nói thật. Hôm nay, chúng đã nói tôi nghe.

Cô gái xinh đẹp thêm đường, và khuấy nhẹ, thật điêu luyện. Hình trái tim tan biến. Bọt sữa về với bọt sữa. Tôi cảm thấy hụt hẫng, tình cảm của Bảo, tình cảm của người khác đối với cậu, cũng đều nhẹ tênh, chỉ như một tiếng “Ờ” vô thưởng phạt.
Tôi đẩy cửa ra ngoài, cố đứng vững trên đôi chân mình. Tôi thấy giận và buồn. Có lẽ tôi phải cách xa Bảo ra. Những tình cảm đẹp đẽ của tôi với cậu ấy đã không còn đủ mạnh mẽ để tôi chấp nhận cậu nữa. Như trong một cái phim truyền hình Hàn Quốc dài loằng ngoằng mà má tôi xem mỗi tối, một ông biên kịch đã nói đại loại thế này.

Tôi khóc suốt mấy ngày. Má pha sữa cho tôi.

“Hết đắng tới ngọt con à. Hãy chỉ nhớ những phần đẹp nhất, hạnh phúc nhất!”. Mùa Hạ dần hết. Trời vào thu. Tôi nghỉ công việc Hè, rảnh rỗi vài ngày, buổi sáng nằm nghe mùi cà phê sực lên trong bếp. Bỗng cảm thấy những thương mến như còn đang bên mình.

Những cơn mưa vẫn chưa rời đi. Chúng làm sực lên mùi đất mỗi buổi chiều. Tôi với chị Hai vẫn còn lạnh nhạt. Tôi không còn giận chị nhưng chẳng biết làm sao để nói chuyện bình thường lại cả. Với nữa, tôi đang chẳng muốn nói gì, chỉ muốn trầm ngâm thôi.

Buổi chiều, tôi quấn mền ngồi nhìn ra cửa sổ, mưa lất phất tạt vào. Chị Hai lục đục dưới bếp. Tôi bật radio, tiếng hát Phương Thảo có tiếng mưa làm nền lại càng buồn hơn.

“Khi những mối tình đã qua, khi nước mắt đã đi qua.
Tôi nhớ những ngày thơ ấu như là cơn gió đã xa mất rồi.
Nhớ những tháng ngày ấm êm, bên cha bên mẹ dấu yêu.
Câu ru trưa Hè miên man,
Chị em thương mến bên nhau sớm chiều…”

Tôi bật khóc, những giai điệu đó thật sự chạm vào tôi. Chị Hai vội mở cửa, khẽ ôm lấy vai tôi. Chị đem lên phòng một tách đen đặc sóng sánh. Tôi chun mũi, tôi chưa bao giờ chịu nổi mùi hương đậm đặc này....
« Trước1234Sau »
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 37577027
Visits Today: 99130
This Week: 99130
This Month: 3392375

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Link:
BBcode:
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bức tranh tường thứ tám
» [Truyện Teen] - Mỉm cười thêm lần nữa
» Anh là một phép tính sai số không định trước
» Chỉ cần tin và yêu
» Hẹn gặp lại cậu
» Món quà giáng sinh bất ngờ
» Một vụ thua độ
» Mùa nắng Đà Lạt
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
Anh có biết đằng sau nỗi đau là gì không? Anh có biết đằng sau nỗi đau là gì không?
[Truyện Teen] - Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin? (full) [Truyện Teen] - Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin? (full)
[Truyện Teen] - Cô vợ có thai của tổng giám đốc (full) [Truyện Teen] - Cô vợ có thai của tổng giám đốc (full)
[Truyện Teen] - Ê....HotBoy, đường tưởng muốn làm gì thì làm nha (full) [Truyện Teen] - Ê....HotBoy, đường tưởng muốn làm gì thì làm nha (full)
[Truyện Teen] - Giá Như Em Là Con Gái (Full) [Truyện Teen] - Giá Như Em Là Con Gái (Full)
12345»
₪ Liên Hệ - Hỗ Trợ
Phone:0962.676.913[SMS]
Liên Hệ:Báo Lỗi - Góp Ý
Design by Ngọc Công Pro™
Truyen3S.SexTGem.Com
Timeload : 0.0007/Giây
Timeout: 0%
Wap HayWap Hay
DMCA.com Protection Statusfree auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Exchange Service