“Được.”
Câu trả lời lần này của anh dứt khoát như một dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân tan vỡ, từ đây có thể họ sẽ trở thành người xa lạ. Mỗi người sẽ bước đi trên con đường riêng của chính mình và hy vọng sẽ không còn gặp lại nhau, gây tổn thương cho nhau lần nữa.
…
Ngày hôm sau đúng như những gì đã hẹn từ tối qua, Huy đến trước cổng tòa đợi. Lát sau cũng thấy bóng dáng hao gầy của Ngân bước xuống từ chiếc taxi ngả vàng ố. Ngân thấy Huy đã đứng trước cổng chờ từ bao giờ, có lẽ cũng chưa lâu. Mọi lần trong mỗi cuộc hẹn của hai người, cô luôn là người chờ đợi anh. Vậy mà lần này người chờ đợi lại không phải là cô, lẽ nào Huy thật sự muốn chấm dứt với cô nhiều đến nỗi anh ta không muốn bỏ lỡ một thời khắc nào cả ư? Ngân chợt thầm cười mỉa mình, đến giờ phút này cô còn hy vọng gì ở người đàn ông đó chứ.
“Em đến rồi?” Huy hỏi Ngân như một lời xã giao bình thường.
“Chúng ta vào thôi.”
Huy khẽ gật đầu. Họ cùng sánh bước bên nhau bước qua chiếc cổng sắt rộng lớn để vào tòa nhà màu vàng được xây theo lối kiến trúc hiện đại, nơi này là nơi bắt đầu cũng là nơi kết thúc của các cặp đôi trong thành phố. Tòa xem xét và giải quyết nhanh chóng đơn ly hôn của họ. Cuộc hôn nhân này, rốt cục đã tới hồi kết thúc. Có điều, cả Huy và Ngân đều không ngờ nó lại kết thúc chóng vánh như thế. Nhớ lại cách đây hai năm, họ đã cùng nhau bước vào chính nơi này để làm đơn xin kết hôn, họ đã hạnh phúc biết bao, họ đã từng mường tượng ra cuộc sống của hai vợ chồng sau này sẽ tốt đẹp nhiều như thế nào. Vậy mà thời gian hai năm trôi qua đã có nhiều điều thay đổi để giờ đây, họ lại đến nơi này để chấm dứt mối quan hệ tưởng chừng như không bao giờ tan vỡ này.
Họ bước ra khỏi cổng, Huy chợt dừng lại. Anh nhìn vào sâu trong đôi mắt đen tuyền loang loáng nước của người vợ cũ, trong lòng thấy rối bời và trĩu nặng. Có thể ngay lúc này Ngân sẽ cảm thấy rất đau đớn nhưng nỗi đau ấy sẽ dần bị thời gian vùi lấp để cô có thể bước tiếp trên con đường của mình mà không có anh. Như thế còn đỡ hơn nếu cô biết được sự thật.
“Anh…” Huy ngập ngừng,trong cuống họng giống như có thứ gì đó đắng ngắt chẹn lại. Giây sau anh mới thốt ra được những lời muốn nói. “Anh xin lỗi.”
Xin lỗi ư? Thật nực cười khi làm con người ta đau khổ để rồi lại nói một lời xin lỗi, nếu lời xin lỗi có thể khiến cô quên anh, quên đi những nỗi đau trong những ngày qua thì tốt biết mấy. Một lời xin lỗi, giờ đây còn có ý nghĩa gì đâu? Ngân nhếch miệng cười chua xót, cô không nói thêm gì mà quay gót bước đi để mặc người đàn ông đứng trơ trọi phía sau với những cảm xúc lẫn lộn đan xen nhau đang dày vò nơi con tim anh.
***
Phải mất một thời gian dài, Ngân mới cân bằng lại cuộc sống như trước đây. Một cuộc sống không có Huy, có những lúc cô tưởng rằng mình đã quên được anh nhưng thật ra cô vẫn còn nhớ đến anh rất nhiều. Dù cho Huy là người khiến cô đau khổ nhưng anh cũng từng là người đàn ông khiến cô hạnh phúc nhất. Ngân đã từng nghĩ Huy là tất cả cuộc sống của mình, cô sẽ không thể sống nổi nếu không có anh nhưng giờ đây khi Huy thật sự ra đi, cô vẫn sống yên ổn như bao con người khác. Đôi lúc, Ngân cũng tò mò về cuộc sống của Huy. Chắc bây giờ anh đang hạnh phúc bên người con gái đó. Người mà anh đã lựa chọn thay vì bảo vệ cuộc hôn nhân với cô.
Ngân bắt đầu hẹn hò với Quý- người đàn ông luôn giữ trọn tình yêu với cô suốt từ hồi Trung học cho tới tận bây giờ anh mới dám thổ lộ lòng mình. Quý không đẹp trai như Huy, cũng không quá giàu có nhưng anh thật thà và chất phác khiến người ta luôn có cảm giác tin tưởng hoàn toàn. Anh biết sẻ chia những nỗi niềm trong cuộc sống cùng cô, biết làm cô cười mỗi khi buồn và anh đã khiến con tim khô héo của cô một lần nữa sống lại, mơn mởn như một đóa hoa tươi tắn đầu xuân. Những quá khứ đau buồn mang tên Huy dần bị chôn vùi bằng những kỷ niệm đẹp cùng anh. Rốt cục, sau bao lần mặc cảm từ chối lời cầu hôn của Quý. Cuối cùng Ngân đã quyết định đi thêm bước nữa với anh.
Lễ thành hôn của Quý và Ngân được diễn ra long trọng không kém lần đầu. Ngày hôm nay, Ngân đã tìm lại cảm giác mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời. Sánh bước tới chỗ mục sư cùng Quý trên con đường trải đầy hoa hồng và tiếng vỗ tay của mọi người xung quanh, Ngân cảm thấy thật hồi hộp như lần đầu chạm ngõ hôn nhân. Cô liếc nhìn sang người đàn ông mặc bộ trang phục chú rể lịch lãm đi bên cạnh, người ấy thực sự sẽ cho cô hạnh phúc chứ? Người ấy sẽ không khiến cô phạm sai lầm lần nữa chứ? Cô tự hỏi những câu như vậy trong đầu rồi lại tự phủ nhận. Không! Anh ấy không giống Huy, anh ấy nhất định sẽ là sự lựa chọn tốt nhất.
Quý dẫn người phụ nữ của mình đứng trước vị mục sư già. Mục sư trịnh trọng đặt ra những câu hỏi như muốn khẳng định lại quyết định của hai người đối diện và ngài đã nhận được câu trả lời mong muốn. Vị mục sư tuyên bố hai người trẻ giờ đây đã là vợ chồng, họ trao nhẫn cho nhau và thầm hẹn lời thề nguyện ước suốt đời.
Hôn lễ diễn ra suôn sẻ. Sau khi mọi người rời đến nơi tổ chức ăn uống tại một nhà hàng cách đó không xa, khu nhà thờ bỗng trở nên vắng lặng chỉ còn lại cô dâu và chú rể ở lại để chuẩn bị đồ cho chuyến đi tuần trăng mật. Trong lúc chờ Quý xếp những gói đồ lên xe, Ngân bất giác quay người nhìn quanh. Phía bên kia đường là hình ảnh một người đàn ông đứng lặng lẽ bên cây cột đèn nhìn họ, khi thấy ánh mắt Ngân hướng về phía mình người đó vội vã quay mặt đi rồi nhanh chóng cất bước đi khuất dần vào lối ngoặt. Ngân nhận ra đó là ai, cô chợt thấy trong lòng mình dấy lên một nỗi niềm lẫn lộn không tên, có thể là tội lỗi chăng?
Sau ba ngày đi du lịch trở về, Ngân nhận được một món quà được gói trong chiếc hộp giấy màu đỏ thắm. Trên mặt hộp không ghi người gửi mà chỉ ghi người nhận là cô. Ngân đem chiếc hộp vào nhà với những câu hỏi khó hiểu. Cô đặt xuống bàn, dùng tay bóc các lớp miếng băng dính. Bên trong có một chùm chìa khóa, có lẽ là xe và một chiếc thẻ ATM kèm theo mảnh giấy. Ngân vội vã mở mảnh giấy ra và đọc thầm:
“Chúc em hạnh phúc. Đây là quà cưới của anh dành cho hai người. Chiếc xe anh đỗ ở nhà gửi xe dưới tầng hầm tòa nhà, còn đây là mật khẩu của thẻ ATM.”
Ngân tròn mắt, cô tự hỏi là ai đã tặng cô thứ quà đắt giá thể này? Cô đâu có thân thiết với ai đến nỗi được tặng quà cưới lớn như thế? Ngân ngẩn người ngồi đó suy nghĩ rồi trong thoáng chốc trong đầu lóe lên một cái tên. Lẽ nào là Huy? Anh ta đang làm cái quái gì vậy?Anh ta muốn bù đắp những tổn thương bằng mấy thứ này ư? Cô không cần, tất cả những gì của Huy cô đều không cần.
Ngay hôm đó, Ngân lao ra khỏi nhà. Cô tìm đến nhà Huy nhưng nghe người ta bảo anh đã bán căn nhà này từ hai hôm trước, không ai biết anh đang ở đâu. Điện thoại không bắt máy, cơ quan cũng không mất liên lạc. Cuối cùng, Ngân đành trở về nhà. Cô cất giữ những món đồ đó trong ngăn kéo, không bao giờ đụng tới nữa.
Ngày tháng sau đó trôi qua, quả nhiên Quý chưa một lần làm Ngân phải buồn phiền. Anh luôn yêu thương, chiều chuộng vợ mình hết mực. Có nhiều người còn bảo cô đã rất may mắn khi kiếm được một người chồng tốt như Quý, trên đời này những người như anh thật sự đã tuyệt chủng gần hết rồi. Khi ấy, Ngân thấy mình thật hạnh phúc. Thứ hạnh phúc này đã thật sự khiến cô xóa đi một quá khứ đau buồn, hình ảnh của Huy dần dần biến mất trong trí nhớ của cô. Cho tới một ngày của hai năm sau, Ngân vô tình gặp lại một người. Đó là Yên....